Trương Đông sinh ra trong một làng quê nghèo ở Hồ Nam, Trung Quốc. Cha anh bệnh tật, đi lại khó khăn, không thể lao động nặng. Mọi gánh nặng gia đình, từ đồng áng đến trả nợ, đều đổ lên vai mẹ anh. Trong mắt anh, mẹ là siêu nhân, từ sáng tới tối, bà chạy quanh làng, làm lụng không ngừng.
Bi kịch ập đến khi cha anh mắc ung thư. Ngay khi nhận kết quả, ông định buông xuôi: “Mua cho tôi một lọ thuốc trừ sâu đi, tôi không muốn làm gánh nặng cho các con”. Nhưng mẹ anh gạt phắt, bà kiên quyết kiếm tiền cho chồng chữa bệnh.
Từ đó, bà vừa lo việc đồng áng, vừa nhận thêm các công việc phụ ở thị trấn. Áp lực khiến bà tóc bạc sớm, dáng người còng đi, nhưng bà vẫn cố gắng từng ngày để giữ gia đình đứng vững.
Nhưng cố gắng đến mấy, mẹ Trương Đông vẫn không cứu được chồng. Trong tang lễ cha anh, mẹ anh khóc đến ngất đi, nhưng những người đòi nợ chẳng hề thương cảm: “Chồng bà mất rồi, nợ vẫn phải trả, đừng mơ trốn”.
Người phụ nữ vừa góa chồng nay lại ôm đống nợ khổng lồ, không biết liệu mình có đủ sức gồng gánh. Không nỡ nhìn mẹ vất vả, Trương Đông quyết định nghỉ học, lên thành phố làm việc để giúp mẹ trả nợ, lo cho gia đình. Anh ra đi mang theo một niềm tin đơn giản, rằng chỉ cần chăm chỉ, mọi khó khăn sẽ qua đi.



































Speak Your Mind