Tôi luôn tự hào về con trai mình. Thằng bé cao lớn, thông minh, và luôn giữ vẻ ngoài điềm tĩnh, lễ phép. Tôi chưa từng nghĩ hai chữ “kẻ bắt nạt” lại có thể gắn liền với con tôi, bởi tôi tin rằng mình đã dạy dỗ con rất kỹ càng về đạo đức và sự tử tế.
Mọi thứ sụp đổ khi cô giáo chủ nhiệm gọi điện. Cô báo rằng con trai tôi bị ghi nhận nhiều lần có hành vi bắt nạt một bạn học yếu thế hơn, không phải bằng nắm đấm, mà bằng những lời lẽ cay nghiệt và sự cô lập có tổ chức trên mạng xã hội.
Tôi bàng hoàng, giận dữ, và phủ nhận. Tôi mắng con, tôi tra khảo con, nhưng con chỉ im lặng và né tránh. Tôi nhìn con, nhìn vào khuôn mặt quen thuộc đó và thấy một người lạ. Nỗi thất vọng lớn đến mức tôi không thể thở được.
Trong những ngày hỗn loạn đó, tôi bắt đầu xem Sex Education. Ban đầu tôi thấy khó chịu với nhân vật Adam Groff – kẻ chuyên đi bắt nạt bạn bè, đặc biệt là Eric. Adam luôn hung hăng, thô lỗ, và dường như không có lý do gì để hành động như vậy ngoài sự xấu tính.
Tôi đã lên án Adam, cho đến khi phim đi sâu vào cuộc sống gia đình cậu. Tôi thấy Adam phải sống dưới áp lực khủng khiếp từ người cha nghiêm khắc, ông hiệu trưởng Groff, người không ngừng phê phán, áp đặt và không bao giờ thể hiện tình yêu thương đúng mực. Adam bắt nạt người khác không phải vì cậu mạnh mẽ, mà vì cậu cảm thấy yếu đuối và bất lực tột cùng. Đó là cách duy nhất cậu biết để giải tỏa nỗi giận dữ và tìm kiếm cảm giác quyền lực.

































Speak Your Mind