Hôm trước, khi xem phim Sex Education, tôi dừng hình ở cảnh Jean nói chuyện với Aimee, cô bé từng bị quấy rối tình dục trên xe buýt. Jean nói với Aimee rằng: việc Aimee cười thân thiện với gã đã quấy rối cô bé trên xe bus không phải là nguyên nhân khiến cô bị quấy rối. Và lỗi không bao giờ thuộc về nạn nhân.
Tôi nhớ mình đã lặng đi. Một câu nói tưởng chừng đơn giản, nhưng sao thấy nhói trong lòng. Có lẽ vì tôi từng chứng kiến nhiều người, nhiều thế hệ, gán cho con gái cảm giác tội lỗi chỉ vì “xinh quá”, “vui quá”, “ăn mặc hơi hở một chút”.
Vài hôm trước, nhà tôi có đám giỗ. Trong lúc mọi người quây quần, đứa cháu bên nhà anh họ đến chơi, vừa khóc vừa kể rằng khi đứng đợi xe buýt, cháu bị mấy gã thanh niên trêu ghẹo. Thế mà vài bác trong họ lại trêu: “Ai bảo xinh quá cơ, xinh nên bị trêu chứ sao”.
Câu nói ấy vừa thốt ra, con gái tôi, bé Linh, mới học lớp 1 chống nạnh nói to: “Chị xinh là việc của chị xinh. Trêu chị là mấy người kia sai, liên quan gì đến việc chị xinh ạ?”.
Căn phòng bỗng im lặng vài giây. Mấy bác ngượng ngùng cười trừ, còn tôi thì chỉ muốn ôm con thật chặt.




































Speak Your Mind