Tôi luôn dạy Minh – con trai mình phải là người tài giỏi, phải đứng trên người khác. Tôi tập trung vào thành tích, vào điểm số, vào việc con phải chọn trường đại học nào để tương lai xán lạn. Và dường như tôi đã quên mất việc dạy con tử tế.
Cú sốc ập đến khi một ngày nọ tôi nhận được cuộc gọi từ thầy giáo chủ nhiệm của con. Thầy không nói về thành tích của con, mà nói về hành vi của con. Minh đã cùng một nhóm bạn dùng lời lẽ xúc phạm, chế giễu hoàn cảnh gia đình khó khăn của một bạn học. Thậm chí, con tôi còn dẫn đầu trong việc cô lập bạn ấy trong các hoạt động nhóm.
Nghe những lời đó, tay tôi run rẩy. Tôi nhìn vào con trai, đứa trẻ cao ráo, ăn mặc chỉnh tề và chợt thấy một khoảng trống lạnh lẽo. Tôi đã nuôi nấng một đứa trẻ thiếu lòng trắc ẩn, một kẻ xem thường người khác. Tôi tự hỏi: “Tại sao mọi việc lại thành ra như thế?”.
Khi bắt đầu xem Sex Education trong tâm trạng hỗn loạn đó, tôi không còn chú ý đến những vấn đề giới tính trong phim nữa. Tôi bị ám ảnh bởi sự tàn nhẫn giữa các học sinh, đặc biệt là những lời nói và hành động khiến người khác cảm thấy bị loại trừ.
Tôi nhìn thấy hình ảnh con trai mình trong những hành động bắt nạt của Adam Groff trước kia, hay sự kiêu ngạo, coi thường người khác của Ruby Matthews. Tôi nhận ra, con tôi không thiếu trí thông minh mà thiếu trí tuệ cảm xúc. Con tôi thành công trong học tập, nhưng thất bại trong việc làm người.


































Speak Your Mind