Con trai tôi, Khải (16 tuổi), luôn là niềm tự hào của gia đình. Con có thành tích học tập xuất sắc, tính cách điềm đạm, không bao giờ gây rắc rối. Chính sự “hoàn hảo” đó đã khiến tôi lơ là. Tôi nghĩ, miễn là con đạt điểm cao, con đã ổn.
Thực chất, những dấu hiệu bất thường ở con đã xuất hiện từ lâu: Khải bắt đầu ngủ nhiều hơn, từ chối mọi hoạt động giải trí và có thái độ thờ ơ với mọi thứ. Con không còn cáu gắt, mà là hoàn toàn vô cảm. Khi tôi hỏi, con chỉ nói “Con mệt” hoặc “Không có gì đâu mẹ”. Tôi vội vàng kết luận con bị áp lực học hành quá mức và chỉ cần động viên là đủ.
Nhưng sự việc lên đến đỉnh điểm khi tôi bắt gặp Khải nhìn chằm chằm vào bức tường, đôi mắt trống rỗng và không hề phản ứng khi tôi gọi tên. Tôi cảm thấy lạnh sống lưng. Tôi nhận ra đây không phải là mệt mỏi thông thường, mà là sự kiệt quệ tinh thần đã chạm đến giới hạn.
Trong lúc bối rối, tôi xem Sex Education. Tôi luôn chú ý đến sự vụng về và nỗi cô độc của Otis, người phải vật lộn với các vấn đề tâm lý và cảm xúc của chính mình. Phim đã dạy tôi một điều quan trọng: Những người có vẻ ngoài bình thường nhất lại thường là những người cô đơn nhất. Họ giấu nỗi đau để làm hài lòng người khác.
































Speak Your Mind