
So với bạn bè cùng trang lứa, người thành công nhiều, người thất bại cũng lác đác. Thậm chí, vài bạn đã về thế giới bên kia, tôi vẫn an nhiên sống giữa đời. Thế cũng được coi là may mắn, phải không các bạn?
Tôi cũng đang mang trong mình vài ba thứ bệnh cho giống mọi người. Cũng có ngôi nhà khiêm tốn để chui ra chui vào, có chiếc ô tô che mưa che nắng, chút tiền tiết kiệm phòng thân cho oai… Nhưng tôi giàu hơn tất thảy mọi người bởi tôi có sự an nhiên, bằng lòng với cuộc sống, kể cả cái mất lẫn cái được”.

“Không ai ngủ mà nắm tay được từ tối đến sáng. Vậy nên mỗi sớm mai thức dậy, tôi đều cảm ơn cuộc đời đã cho thêm được một ngày để sống, để tận hưởng ly cà phê cùng bạn gái tri kỷ, được ngồi nghe chim hót trong vườn, chú chó nhỏ thân thương luôn hướng ánh mắt nhìn mình ngưỡng mộ… Với tôi, thế là đủ.
“Ngày mai rồi mình cũng già” (như lời một câu hát). Đến độ tuổi ngoài 70 hay 75, 80…tôi sẽ sắp xếp cuộc sống sao cho những người thân yêu của mình đỡ vướng bận nhất. Bởi tôi hiểu rằng: “Mình đã hoàn thành sứ mệnh sinh tồn của chính mình, hãy vững lòng nhìn về phía trước như”…





×






























Speak Your Mind