Trong quan niệm của nhiều người Á Đông, một gia đình chỉ thật sự trọn vẹn khi có “đủ nếp đủ tẻ”. Người ta tin rằng, con trai là trụ cột, là người nối dõi tông đường; còn con gái là “chiếc áo bông nhỏ”, “bình rượu mơ” dịu dàng, biết quan tâm, chăm sóc cha mẹ. Có con trai, con gái, hai chữ “nếp tẻ” ghép lại mới hoàn hảo, biểu tượng cho một gia đình đủ đầy, viên mãn.
Nhưng cuộc đời thật sự có đơn giản như vậy không?
Từ nỗi mặc cảm đến niềm tự hào của người cha có tám cô con gái
Một câu chuyện có thật tại vùng nông thôn ở Trung Quốc đã khiến nhiều người phải suy nghĩ lại. Một người đàn ông họ Vương và vợ khi còn trẻ cũng từng ôm giấc mơ “sinh được quý tử”. Thế nhưng, số phận lại đưa họ đi theo một hướng khác: hai ông bà sinh liền tám đứa con, tất cả đều là con gái.
Vì điều kiện kinh tế khó khăn và sức khỏe của vợ không cho phép, họ buộc phải dừng lại. Tin tức ấy khiến hàng xóm xung quanh không ít lời ra tiếng vào. Có người châm chọc rằng họ “mệnh không có con trai”, thậm chí ác ý nói ông Vương “kiếp trước làm điều thất đức, nên kiếp này tuyệt tự”.
Những lời nói đó khiến ông Vương từng có lúc tức giận, thậm chí lạnh nhạt với chính các con gái của mình. Nhưng rồi, một buổi chiều nhìn thấy lũ trẻ ríu rít chơi đùa trong sân, ông chợt nhận ra, dù là trai hay gái, tất cả đều là máu mủ ruột rà, là kết tinh của tình yêu vợ chồng ông. Chúng đến với ông là phúc phần, là ân nghĩa chứ không phải gánh nặng.

































Speak Your Mind