Giữa thành phố Nam Ninh (Quảng Tây, Trung Quốc) ồn ào và náo nhiệt, ít ai ngờ rằng một câu chuyện tưởng chừng nhỏ nhặt giữa hai người bạn lại trở thành một bài học về lòng tin và sự phản trắc.
Theo bài đăng trên trang Xiaohongshu, Trương Kiến Hoa, 35 tuổi, quê ở Hà Nam, rời quê vào Nam Ninh làm thuê đã gần bảy năm. Anh không có nghề nghiệp ổn định, làm đủ thứ việc từ phụ hồ, lái xe chở hàng đến bốc vác thuê ở chợ đầu mối. Trong số những người anh quen biết ở khu nhà trọ, có một người bạn khá thân ông Lý Vĩ, 48 tuổi, quê ở Hồ Bắc, cũng là dân lao động xa nhà.
Hai người gặp nhau khi cùng làm tại một công trường xây dựng. Ông Lý hiền lành, ít nói, còn Kiến Hoa nhanh nhẹn, hoạt bát. Họ từng giúp đỡ nhau nhiều lần: có hôm Lý ốm, Hoa mang cháo đến; có lúc Hoa bị chủ thầu chậm lương, Lý cho mượn vài trăm tệ đỡ túng.
Tình bạn giữa những người tha hương thường giản dị, không cần lời hứa hẹn. Họ coi nhau như anh em, cùng uống rượu, ăn cơm, chia sẻ chuyện gia đình. Ông Lý vốn tiết kiệm, dành dụm được ít vàng mua từ quê, coi như “của để dành” nếu sau này về hưu. Ông thường đeo dây chuyền, nhẫn và vòng vàng, không phải để khoe mà để khỏi thất lạc, cũng là cách giữ của người già xưa.































Speak Your Mind