Chị nói rằng, người quát con nhiều nhất… lại chính là người yêu con nhất. Không ai muốn trở thành người mẹ phải la mắng, nhưng có những lúc, im lặng đồng nghĩa với bỏ mặc. Ngày này qua ngày khác, người mẹ lặp lại những câu nhắc nhở tưởng chừng đơn giản: “Con dọn phòng đi.” “Con tắt máy đi ngủ đi.” “Con làm bài xong chưa?”.

Ban đầu, những lời nhắc ấy nhẹ nhàng. Lặp lại lần hai vẫn dịu dàng. Nhưng đến lần thứ tư, thứ năm, khi mọi thứ vẫn nguyên như cũ, phòng vẫn bừa bộn, vở vẫn trắng tinh, giọng mẹ bắt đầu cao hơn. Người mẹ gào lên, quát tháo, và khi cánh cửa phòng khép lại, mẹ ngồi im, ghét chính bản thân mình. Ghét giọng vừa rồi, ghét ánh mắt con nhìn mình đầy tổn thương, ghét cảm giác bất lực vì thương quá mà chẳng biết nói sao cho con hiểu.
“Người ta thường chỉ thấy mẹ giận, nhưng không ai thấy mẹ thở dài sau cánh cửa,” NSND Hồng Vân tâm sự. Sau mỗi tiếng la, người mẹ cảm thấy mình thua cuộc – thua cơn nóng nảy của bản thân, thua nỗi sợ rằng nếu cứ thế này, con sẽ không học được cách sống có trách nhiệm, biết yêu thương bản thân.
Làm mẹ thật khó. Phải vừa dạy dỗ, vừa yêu thương, vừa giữ bình tĩnh – ngay cả khi lòng mình rối tung. Nhưng sáng hôm sau, mẹ vẫn nấu bữa sáng, vẫn hỏi con “Ngủ ngon không?” như chưa từng có tiếng la nào đêm qua.


Con gái út, Lê Ngô Ngọc Châu (Bí Ngô), sinh năm 2007, hiện theo học tại trường quốc tế ở TP.HCM, đồng thời được mẹ hỗ trợ phát triển năng khiếu nghệ thuật từ ca hát, múa đến diễn xuất.
Hồng Vân tên thật là Ngô Đặng Hồng Vân, sinh năm 1966 tại Bắc Ninh. Tới năm 9 tuổi, chị cùng gia đình chuyển vào TP.HCM sinh sống.

Ngày 15/9, Sân khấu kịch Hồng Vân chính thức trở lại hoạt động tại địa chỉ mới là Nhà Văn hóa Sinh viên (643 Điện Biên Phủ, quận 3, TP.HCM).
×






























Speak Your Mind