Tôi với bà Thủy nghỉ hưu cũng đã hơn 6 năm, lương hưu của hai vợ chồng cộng với tiền lãi gửi ngân hàng mỗi tháng khoảng 40 triệu. Ở tuổi này, chẳng còn nhu cầu gì nhiều, ăn uống thì đơn giản, quần áo giày dép có khi cả năm không mua mới, nên nói thật là chúng tôi sống khá thoải mái. Nhưng thoải mái thế nào thì chỉ dám biết với nhau, chứ tuyệt nhiên không để các con hay biết.
Ngày còn đi làm, tôi từng chứng kiến cảnh nhiều ông bà về hưu mà con cái cứ dựa dẫm, đứa vay cái này, đứa xin cái kia, có khi còn giận hờn cha mẹ vì không cho tiền. Tôi sợ cảnh đó nên từ đầu, tôi với bà Thủy đã thống nhất: “Có bao nhiêu cũng phải giấu kín, giả nghèo đi, càng kín càng tốt”.
Thành ra, mỗi lần cuối tháng các con về, bà Thủy lại cất hết đồ ăn ngon, chỉ nấu mấy món giản dị như canh rau, cá kho, đậu phụ rán. Nhà cửa cũng không sắm đồ gì đắt đỏ, tủ lạnh vẫn dùng chiếc mua từ thời 10 năm trước. Có hôm các con về chơi, tôi vừa lấy ra chai rượu vang nhập khẩu, bà đã huých tay bảo: “Giấu đi, không khéo chúng nó tưởng bố mẹ già mà vẫn dư dả”. Tôi nghe cũng phải nên lại cất, để đến Tết mới lấy ra cho các con uống, nói dối là sếp cũ gửi tặng. Thậm chí có lần thằng út hỏi bố mẹ tiêu gì mà tháng nào cũng hết tiền? Tôi chỉ cười, bảo: “Già rồi, thuốc men tốn lắm”.
Cũng có lúc tôi thấy mình làm trò hơi quá nhưng nghĩ đến cảnh tụi nó mà biết, thể nào cũng có đứa hỏi vay, có đứa lại so đo. Mà đồng tiền mình dành dụm cả đời, giờ đâu còn sức làm lại nữa, cho rồi sợ tụi nó hư, ỷ lại, cứ thiếu lại về xin.

































Speak Your Mind