Tôi sinh ra ở một vùng nông thôn cách thành phố hơn 20 km. Từ nhỏ, tôi đã mơ ước được bước ra khỏi quê nghèo, học hành rồi vào thành phố lập nghiệp. Ý nghĩ đó thôi thúc tôi vượt qua bao gian khó để thi đỗ đại học, rồi ra trường làm việc tại một doanh nghiệp nhà nước với mức lương ổn định. Sau vài năm lao động, tôi mua được nhà, lập gia đình, có con, mọi thứ tưởng như đã ổn định, đủ đầy. Tôi cũng có một khoản tiết kiệm sinh lãi hàng tháng. Nhìn từ bên ngoài, có lẽ tôi đã “cầm chắc” một cuộc sống bình an.
Nhưng hơn nửa đời người trôi qua, điều khiến tôi đau đớn và cay đắng nhất không phải là thiếu hụt vật chất mà là người con trai duy nhất của tôi dần lui bại, không có ý chí, không chịu nỗ lực. Dù cha mẹ đã dành trọn hy vọng và nguồn lực, cuối cùng vẫn bất lực nhìn con thất bại và chùng bước.
Hạnh phúc vỡ òa ngày con chào đời và những giấc mơ dần tan
Giống như bao người làm cha làm mẹ khác, tôi hạnh phúc khi con chào đời. Tôi và vợ vốn có học vấn và công việc tốt đều tin con sẽ trở thành người làm nên chuyện: chúng tôi kỳ vọng con thi đỗ vào các trường danh tiếng, đứng trong top 10 lớp học. Vợ tôi tốt nghiệp đại học, đang là quản lý cấp cao; tôi cũng bước vào đời bằng tấm bằng đại học và ổn định cả vật chất lẫn tinh thần.
Thời gian đầu, mặc dù điểm số con đứng cuối lớp, chúng tôi vẫn tin là sẽ cải thiện. Chúng tôi dành thời gian kèm cặp con mỗi tối nhưng rồi kết quả vẫn không tới. Môn Toán đơn giản đến mức 7+8 con cũng làm không nổi. Chữ viết xấu nhòe, gạch xóa lung tung. Cuối năm cấp 1, con tôi chỉ được 27/100 điểm môn Toán. Cơn giận muốn mất kiểm soát, tôi phải nhập viện vì áp lực tâm lý.
Tôi nghĩ rằng: Cha mẹ đã nỗ lực, đã tạo cơ hội nhưng sao con vẫn không thay đổi? Sai ở đâu? Và rồi tôi nhận ra rằng: Con không chỉ thiếu học lực mà còn thiếu cả ý chí, thiếu mong muốn vươn lên.

































Speak Your Mind