Vợ chồng tôi đã vạch ra một lộ trình hoàn hảo cho con trai mình. Đó là vào thẳng một trường đại học danh tiếng ở nước ngoài ngay sau khi tốt nghiệp cấp ba. Chúng tôi đầu tư mọi nguồn lực, ép con học thêm tiếng anh, luyện thi đủ loại chứng chỉ, tất cả vì một mục tiêu duy nhất: sự độc lập và thành công rực rỡ ở xứ người.
Trong mắt chúng tôi, con trai là một đứa trẻ đã trưởng thành, thông minh và đầy đủ kỹ năng để “bước ra biển lớn”. Chúng tôi tin rằng, việc du học là sự khẳng định cuối cùng cho sự thành công của chúng tôi trong vai trò làm cha mẹ.
Nhưng khi ngày nộp hồ sơ đến gần, con trai tôi bắt đầu có những biểu hiện lạ. Con trở nên cáu kỉnh, mất ngủ, và bộc lộ sự lo lắng thái quá về những chuyện nhỏ nhặt nhất. Chúng tôi nghĩ con chỉ áp lực thi cử, và cố gắng động viên bằng những lời hứa hẹn về tương lai tươi sáng. Cho đến khi một buổi chiều, con trai tôi lên cơn hoảng loạn khi tôi nhắc về việc chuẩn bị vali. Con ôm đầu và khóc nức nở: “Con không đi đâu hết! Con sợ!”.
Trong những ngày cố gắng xoa dịu con, tôi xem Sex Education. Bộ phim này khiến tôi giật mình về sự khác biệt giữa sự độc lập về vật chất và sự độc lập về cảm xúc.
Tôi nhìn thấy hình ảnh mình trong Jean Milburn – người mẹ muốn con trai Otis phải độc lập, tự do, nhưng lại can thiệp sâu vào đời sống tình cảm và riêng tư của con. Tôi nhận ra, chúng tôi đã chuẩn bị cho con trai mình mọi thứ bên ngoài: tiền bạc, học vấn, visa. Nhưng chúng tôi chưa bao giờ chuẩn bị cho con trai mình những thứ bên trong: khả năng đối diện với thất bại, khả năng quản lý nỗi cô đơn, hay khả năng chịu đựng áp lực tinh thần khi không có bố mẹ bên cạnh.
































Speak Your Mind