Bài viết dưới đây là chia sẻ của của bà Trần đang thu hút sự chú ý trên nền tảng Toutiao.
Khi còn trẻ, tôi từng nghĩ sống tốt là phải rộng lòng, giúp đỡ họ hàng, luôn có mặt khi ai cần. Tôi sợ mang tiếng “vô tình”, “lạnh nhạt”, nên chẳng biết từ chối điều gì. Thế nhưng, càng về sau, tôi càng thấm thía rằng, nếu không biết đặt giới hạn, chính mình sẽ bị tổn thương.
Bước qua tuổi 50, tôi bắt đầu làm những việc mà nhiều người trong họ hàng cho là “vô lương tâm”. Nhờ thế, tôi mới được thanh thản và hạnh phúc thật sự.
Học cách giúp đỡ trong khả năng, chứ không cứu giúp vô điều kiện.
Trước đây, chỉ cần ai gặp khó, tôi sẵn sàng dang tay giúp, dù bản thân còn chưa dư dả. Tôi nghĩ đó là tình thân, là nghĩa cử. Sau nhiều lần, tôi nhận ra, có người thật sự cần, có người lại lợi dụng lòng tốt. Khi tôi không còn giúp được nữa, họ quay lưng, thậm chí trách móc.
Bây giờ, tôi chọn cách giúp đỡ có chừng mực. Tôi hỗ trợ những người thật sự cần bằng việc làm, bằng sự giới thiệu, hoặc trong khả năng tài chính của mình.
Còn nếu vượt quá sức, tôi xin phép không nhận lời. Tôi nghĩ giúp ít mà bền còn hơn giúp nhiều rồi mệt mỏi, oán giận. Mối quan hệ họ hàng nhờ vậy mà trong sáng, không còn nợ nần hay gượng gạo.


































Speak Your Mind