Năm 1992, cô Trương bỏ ra 332.000 NDT (khoảng hơn 1,1 tỷ đồng) để mua một căn hộ rộng 144 m2 ở Thâm Quyến (Trung Quốc). Khi đó, cô sở hữu khá nhiều bất động sản đứng tên mình. Vì quá bận rộn công việc, cô chỉ cầm theo hợp đồng mua bán mà chưa kịp làm giấy chứng nhận quyền sở hữu.
Sau một thời gian, cơ hội nghề nghiệp đưa cô sang nước ngoài, và trong quá trình dọn đồ, cô còn nhìn thấy hợp đồng căn nhà này, nhớ rằng mình chưa hoàn tất thủ tục pháp lý nhưng đành để lại để xử lý sau. Công việc thuận lợi khiến cô định cư luôn ở nước ngoài và gần như quên hẳn căn hộ tại Thâm Quyến. Đến năm 2020, khi dịch bệnh buộc nhiều công ty tạm ngừng hoạt động, cô quyết định tranh thủ thời gian để hoàn tất giấy tờ căn nhà bị bỏ quên suốt gần ba thập kỷ.
Tháng 4 năm ấy, cô gửi hợp đồng mua bán qua đường bưu điện cho anh trai là ông Giang, để nhờ hỗ trợ làm thủ tục. Tuy nhiên khi đến địa chỉ căn nhà của em gái, ông giật mình khi thấy có người sinh sống. Ông kiểm tra lại thông tin và nhớ rõ lời kể của em gái: Căn hộ khi mua rất thô sơ, chưa ai từng cải tạo hay được cho thuê.

































Speak Your Mind