Tôi luôn tự xem mình là một người cha có trách nhiệm. Tôi chu cấp đầy đủ, đặt ra những quy tắc nghiêm ngặt và luôn mong muốn con trai tôi phải thành công theo đúng tiêu chuẩn xã hội. Tôi nghĩ rằng, sự nghiêm khắc và áp đặt của tôi là cần thiết, là cách duy nhất để con trưởng thành.
Nhưng trong nhà, không khí luôn nặng nề. Con trai tôi ít nói, chỉ giao tiếp với tôi bằng những câu trả lời cụt ngủn và luôn né tránh ánh mắt tôi. Tôi đổ lỗi cho tuổi dậy thì, cho sự vô ơn của con, cho rằng con tôi quá yếu đuối, không chịu được áp lực. Tôi tự hào rằng mình chưa bao giờ đánh con, nhưng tôi không nhận ra lời nói của tôi còn độc hại hơn cả đòn roi.
Tôi sống trong ảo ảnh về một người cha tận tụy, cho đến khi tôi xem bộ phim đó.
Tôi bắt đầu xem Sex Education và cảm thấy khó chịu tột độ với nhân vật Hiệu trưởng Groff. Ông ta là hiện thân của sự cứng nhắc, độc đoán cũng như kìm nén cảm xúc. Ông ta không ngừng phê phán, áp đặt và không bao giờ thể hiện tình yêu thương đúng mực với con trai mình, Adam. Chính sự giáo dục đó đã đẩy Adam vào con đường nổi loạn, trở thành kẻ bắt nạt và bị đuổi học.
Càng xem, tôi càng thấy lạnh người. Tôi thấy mình không phải là người cha tốt như tôi vẫn tưởng, mà chính là Hiệu trưởng Groff phiên bản hiện đại. Tôi không la mắng bằng lời tục tĩu, nhưng tôi lại dùng những câu nói hủy hoại tinh thần: “Làm thế này thì sau này chẳng làm được trò trống gì”, hay “Con phải mạnh mẽ lên, đàn ông không được yếu đuối”.
































Speak Your Mind