Con trai tôi, Khang (15 tuổi), gần như đã “sống” cùng chiếc tai nghe. Dù ở nhà, con vẫn đeo tai nghe khi ăn sáng, khi làm bài tập, thậm chí là khi xem tivi. Tôi từng nghĩ đó là thói quen xấu của mấy đứa trẻ tầm tuổi này, là sự vô lễ khi con không muốn giao tiếp với bố mẹ, hay đơn giản là con nghiện nghe nhạc. Tôi thường xuyên bực bội yêu cầu con tháo ra: “Đang ở nhà mà sao con cứ đeo khư khư cái tai nghe thế?”.
Mỗi lần tôi phàn nàn, Khang lại miễn cưỡng tháo một bên tai nghe, thái độ khó chịu và ánh mắt trống rỗng. Dù tôi cố gắng bắt chuyện, cuộc đối thoại cũng nhanh chóng kết thúc. Tôi cứ nghĩ, sự xa cách này là do khoảng cách thế hệ. Tôi không nhận ra rằng, hành động đeo tai nghe đó chính là lời kêu cứu thầm lặng của con.
Trong Sex Education, tôi luôn chú ý đến vai trò của không gian riêng tư. Các nhân vật tuổi teen trong phim luôn tìm kiếm những góc khuất – những nơi không có sự phán xét và ồn ào của người lớn để họ có thể là chính mình. Tôi chợt hiểu, Khang cũng đang tìm kiếm một “không gian riêng” ngay trong chính ngôi nhà của mình.




































Speak Your Mind