Con gái tôi gần đây ít nói, thường xuyên đóng cửa phòng và tránh né mọi cuộc trò chuyện với chúng tôi. Sự xa cách này đã kéo dài một thời gian, nhưng cả tôi và chồng tôi, đều chọn cách ngó lơ, đổ lỗi cho tính cách tuổi dậy thì.
Cho đến khi chúng tôi cùng xem một tập phim Sex Education. Trong phim, cảnh một cặp cha mẹ đang tranh cãi về việc ai là người khiến con trai họ trở nên khép kín, những lời buộc tội qua lại, dù là hư cấu, lại đánh trúng vào nỗi sợ hãi mà chúng tôi đang chôn giấu.
Sau khi tắt tivi, một sự im lặng căng thẳng bao trùm. Tôi là người lên tiếng trước: “Anh thấy không? Chính sự độc đoán của anh đã làm con sợ hãi. Con không dám nói chuyện với anh”.
Chồng tôi lập tức phản pháo: “Em nói gì lạ vậy? Chính em mới là người luôn ôm ấp, không cho con tự lập, khiến nó yếu đuối và không biết tự giải quyết vấn đề. Em mới là người đẩy nó ra xa!”.
Cuộc tranh cãi nổ ra. Chúng tôi, hai người lớn tưởng chừng như luôn đồng thuận, lại bắt đầu mổ xẻ từng hành vi của nhau trong vai trò làm cha mẹ:
Tôi buộc tội chồng mình nóng tính, thiếu kiên nhẫn, chỉ quan tâm đến điểm số và thành tích: “Anh là phiên bản của Hiệu trưởng Groff, lúc nào cũng chỉ biết áp đặt!”.
Chồng tôi lại buộc tội tôi quá nuông chiều, can thiệp quá sâu vào đời tư con, biến mình thành nạn nhân: “Em là Jean Milburn, em nghĩ em hiểu tâm lý con, nhưng em lại là người xâm phạm ranh giới nhiều nhất!”.


































Speak Your Mind