Tôi không phải người dễ khóc khi xem phim. Nhưng tối hôm đó, khi xem Sex Education, đến đoạn một nhân vật đối diện với bố mẹ – những người chưa bao giờ thừa nhận mình sai, tôi thấy nước mắt tự dưng rơi xuống. Không phải vì phim quá buồn, mà vì tôi nhìn thấy chính tuổi thơ của mình trong đó: một đứa trẻ luôn cố hiểu người lớn, nhưng người lớn thì chẳng bao giờ cố hiểu lại.
Ngày tôi còn bé, bố mẹ rất thương tôi, nhưng họ luôn tin rằng “người lớn không sai”. Có những lần mẹ cáu bẳn vì mệt, quát tôi chỉ vì tôi làm rơi cái cốc. Có khi bố so sánh tôi với bạn bè trước mặt họ hàng, bảo tôi “vụng về, chậm chạp, chẳng giống ai”. Mỗi khi tôi buồn, tôi chỉ nhận được một câu quen thuộc: “Trẻ con biết gì mà giận?”.
Tôi lớn lên với niềm tin rằng mình phải nhẫn nhịn, phải hiểu cho bố mẹ, phải ngoan để gia đình yên ổn. Nhưng tôi chưa từng được dạy rằng cha mẹ cũng có thể sai và quan trọng hơn, họ có trách nhiệm sửa.
Sex Education khiến tôi giật mình vì những nhân vật trong phim dù sai, dù vô tâm, họ vẫn có những khoảnh khắc dừng lại và nói: “Xin lỗi”. Họ học cách sửa từ từ, vụng về nhưng thật lòng. Tôi nhận ra, điều đau nhất với một đứa trẻ không phải là nghe một câu nặng lời, mà là sống trong một gia đình nơi lỗi lầm của người lớn không bao giờ được gọi đúng tên.
































Speak Your Mind