Tôi luôn tự cho mình cái quyền được biết tất cả mọi thứ về con. Điện thoại của con không được đặt mật khẩu, mọi cuộc đi chơi đều phải có báo cáo chi tiết và mỗi tối, tôi đều lén lút kiểm tra từng dòng tin nhắn của con với bạn bè. Tôi tin rằng đó là cách bảo vệ con tốt nhất trước những cám dỗ của xã hội.
Tôi cho rằng mình đang làm tròn bổn phận của một người mẹ trách nhiệm, một người mẹ luôn theo sát để uốn nắn con kịp thời. Nhưng tôi không hề nhận ra rằng, đằng sau sự phục tùng nhẫn nhịn của con là một sự phản kháng âm thầm và một nỗi uất ức đang lớn dần theo từng ngày.
Sự tự mãn của tôi hoàn toàn sụp đổ khi xem Sex Education. Nhìn cách bác sĩ tâm lý Jean Milburn – một người phụ nữ cực kỳ thông thái và yêu con vô tình đẩy Otis ra xa chỉ vì bà quá tò mò và luôn muốn can thiệp vào đời tư của cậu, tôi thấy mình trong đó. Tôi bàng hoàng khi nghe Otis thốt lên về việc cậu cảm thấy bị xâm phạm và mất đi quyền tự do tối thiểu nhất. Bộ phim đã phơi bày một sự thật tàn nhẫn, đó là khi cha mẹ cố gắng kiểm soát mọi ngóc ngách trong cuộc sống của con, họ không phải đang bảo vệ con, mà họ đang biến căn nhà thành một “nhà tù” và biến chính mình thành một “quản ngục” đáng sợ nhất.

































Speak Your Mind