Khi đưa con đi mua sắm, không ít cha mẹ từng rơi vào tình huống quen thuộc: đứa trẻ nhìn thấy một món đồ chơi yêu thích, nhất quyết đòi mua, trong khi món đồ ấy không hề cần thiết, thậm chí đã có quá nhiều ở nhà. Trước yêu cầu ấy, phản ứng của người lớn thường rơi vào ba kiểu phổ biến:
1. Cằn nhằn vài câu, nhưng không chịu nổi việc trẻ năn nỉ, mè nheo, khóc lóc nên cuối cùng vẫn mua cho.
2. Nói thẳng thừng: “Nhà mình không có tiền, không mua!”.
3. Giải thích với con: “Muốn mua cũng được, nhưng mình cùng nhau lên kế hoạch nhé. Mỗi tuần con có bao nhiêu tiền tiêu vặt, cần tiết kiệm trong bao lâu thì mới mua được món này”.
Ba cách ứng xử này tưởng chừng đơn giản, nhưng lại dẫn đến những ảnh hưởng rất khác nhau đối với sự phát triển tâm lý và nhận thức về tiền bạc của trẻ.
Nếu luôn đáp ứng yêu cầu của con, trẻ dễ hình thành thói quen tiêu dùng tùy hứng, thiếu kiểm soát. Nhưng nếu cha mẹ thường xuyên dùng những cụm từ như “nhà mình nghèo”, “không có tiền”, “không mua nổi”, hệ quả để lại đôi khi còn sâu sắc và âm thầm hơn rất nhiều.
































Speak Your Mind