, chồng bắt đầu gạt tôi ra khỏi cuộc sống của anh ta. Mọi tài sản, của chìm của nổi tích lũy được trong những năm hôn nhân đều được anh âm thầm đứng tên bố mẹ chồng. Tài sản chung duy nhất còn lại chỉ là cuốn sổ tiết kiệm 900 triệu đồng. Đến phút cuối, anh ta vẫn muốn dùng các con làm con bài ép tôi nhận nuôi con và tự nguyện ra đi tay trắng. Anh ta đinh ninh rằng, là người mẹ, kiểu gì tôi cũng sẽ chọn con.
Lần này, tôi chọn cách tự cứu lấy đời mình. Tôi biết, nếu mang theo ba đứa trẻ, trong đó đứa nhỏ nhất mới hai tuổi, với hai bàn tay trắng và không việc làm, mẹ con tôi sẽ cùng nhau chết chìm. Bản thân tôi bước ra khỏi nhà chồng còn chưa biết ngày mai nương tựa vào đâu, thì làm sao có thể bảo đảm cuộc sống cho ba sinh mạng nhỏ.
Tôi chấp nhận mọi lời phán xét, chấp nhận cái mác “người mẹ vị kỷ”. Đêm đến, nỗi nhớ con và sự dằn vặt cào xé khiến tôi không thể chợp mắt. Tôi thương các con đứt ruột nhưng thực tế tàn nhẫn buộc tôi phải lý trí.
Tôi viết những dòng này khi hoàn tất việc ly hôn được một tháng. Theo mọi người, việc tôi chọn tiền để , nhường quyền nuôi con cho người có điều kiện kinh tế tốt hơn là sai hay đúng?
Thu
Nếu có tâm sự cần được gỡ rối, bạn đọc gửi về [email protected]. Ban biên tập sẽ chọn đăng những bài viết phù hợp.


































Speak Your Mind