Từ khoảnh khắc biết tin, chồng tôi thay đổi hoàn toàn. Anh không nói chuyện với ai. Buổi tối nằm trằn trọc, thức trắng, thỉnh thoảng lại thở dài. Ban ngày, anh đờ đẫn. Đi làm nhưng không tập trung, rồi xin nghỉ hẳn với lý do “không có tâm trạng”. Ở nhà, anh gần như không nói chuyện với ai. Tôi hay con hỏi gì, anh cũng cáu bẳn, thậm chí đập đồ.
đàn ông biết lo cho gia đình, anh trở nên bất ổn, dễ nổi nóng, xa cách vợ con. Không khí trong nhà lúc nào cũng nặng nề. Chúng tôi thậm chí phải hạn chế nói chuyện, để anh ở một mình vì sợ anh lại bực bội.
Có lần tôi : “Tiền đó đâu phải của mình, có duyên mới trúng”. Anh lập tức nổi giận, cho rằng tôi không hiểu cảm giác của anh, rằng “chỉ cần hôm đó có vài chục nghìn trong túi thì cuộc đời đã khác”.
Tôi không biết phải làm sao. Một bên là thực tế: gia đình tôi vẫn vậy, cuộc sống không thay đổi. Một bên là chồng tôi, người đang mắc kẹt trong một giả định “giá như”.
Tôi nên tiếp tục để anh tự vượt qua, hay cần tìm cách can thiệp mạnh hơn? Và làm thế nào để anh chấp nhận rằng có những thứ, dù rất gần, cũng không thuộc về mình?
Lan
Nếu có tâm sự cần được gỡ rối, bạn đọc gửi về [email protected]. Ban biên tập sẽ chọn đăng những bài viết phù hợp.



































Speak Your Mind