hơn cả là thái độ của con. Mỗi lần bị nhắc nhở, con cãi lại rất hỗn. Có khi đang nói chuyện, con đứng bật dậy đập cửa bỏ đi. Nhiều hôm tôi chỉ hỏi vài câu, con cũng gắt gỏng như thể bố mẹ là người ngoài.
Tôi từng mềm mỏng khuyên nhủ. Tôi cũng từng khóc, năn nỉ con nghĩ cho tương lai. Nhưng mọi thứ dường như không có tác dụng. Có lúc quá tức giận, vợ chồng tôi chửi mắng rồi đánh con nhưng sau đó mọi chuyện lại đâu vào đấy, thậm chí còn tệ hơn.
Nhìn con trai đang ở năm cuối cấp mà bỏ bê học hành, tôi nhiều đêm không ngủ được. Bạn bè cùng trang lứa lo thi cử, định hướng tương lai, còn con tôi chỉ quan tâm hôm nay đi đâu, chơi với ai, kiếm tiền bằng cách nào.
Nhiều lúc tôi tự trách bản thân không biết đã sai ở đâu trong cách . Tôi lo hơn khi thấy con ngày càng lì lợm, hút thuốc, giao du phức tạp và tiêu tiền không kiểm soát. Tôi sợ nếu cứ tiếp tục như vậy, con sẽ sa vào những thứ nghiêm trọng hơn.
Bây giờ trong nhà lúc nào cũng căng thẳng. Chồng tôi nóng tính nên hai bố con thường xuyên cãi nhau. Tôi đứng giữa, vừa thương con vừa giận con, có cảm giác bất lực vì nói thế nào con cũng không nghe.
Tôi thực sự không biết phải làm sao để kéo con trở lại. Có người khuyên phải nghiêm khắc hơn, có người lại bảo càng ép con càng phản ứng. Tôi đã thử đủ cách nhưng vẫn không thay đổi được gì.
Tôi chỉ sợ đến một ngày, khi con nhận ra mình đã đi quá xa thì .
Chi
Nếu có tâm sự cần được gỡ rối, bạn đọc gửi về [email protected]. Ban biên tập sẽ chọn đăng những bài viết phù hợp.


































Speak Your Mind