trong gia đình. Tiền nhà, điện nước, chi phí cho con đều do tôi lo. Tôi vẫn nghĩ lương của vợ có thể để cô ấy tự chủ trong chi tiêu cá nhân, thiếu đâu tôi bù thêm.
Nhưng điều khiến tôi không thoải mái là ngay khi nhận lương, vợ luôn trích đúng 2 triệu đồng gửi cho em trai đang học năm thứ ba đại học. Số tiền này chiếm tới một phần tư thu nhập của cô ấy.
Nếu em trai vợ thực sự khó khăn, tôi sẵn sàng giúp đỡ. Nhưng vợ vẫn chu cấp đầy đủ cho cậu ấy. Việc vợ tôi gửi thêm tiền chỉ để em có thể cà phê, giao lưu bạn bè hay mua sắm thoải mái hơn.
Hệ quả là vợ tôi luôn rơi vào cảnh “chưa hết tháng đã hết tiền”. Đến tuần thứ ba, cô ấy lại dùng thẻ của tôi để chi trả những khoản đáng lẽ phải tự lo được.
Điều khiến tôi khó chịu hơn là thái độ của em vợ. 21 tuổi, khỏe mạnh nhưng chưa từng nghĩ đến việc đi làm thêm. Đến ngày nhận tiền, nếu chậm là nhắn tin nhắc. Khi nhận được tiền, chỉ trả lời ngắn gọn, không một lời hỏi han.
Tôi nhiều lần góp ý với vợ rằng việc chu cấp đều đặn như vậy chỉ khiến em trai ỷ lại. Nhưng mỗi lần nhắc đến, vợ tôi im lặng, rồi khóc, nói không nỡ để em thiếu thốn.
Đỉnh điểm là khi chúng tôi bàn chuyện thắt chặt chi tiêu để dành tiền mua đất. Vợ đồng ý, nhưng đến kỳ lương vẫn chuyển tiền cho em trai. Khi tôi phát hiện, cô ấy nói em vừa hỏng điện thoại nên cần tiền sửa.
Lúc đó, tôi thực sự thấy . Gia đình nhỏ còn đang phải tính toán từng đồng cho tương lai, nhưng vợ lại ưu tiên những nhu cầu không thật sự cần thiết của em trai.
Tôi không tiếc tiền với vợ con, nhưng cảm thấy mình đang gián tiếp gánh thêm trách nhiệm cho một người trưởng thành nhưng không có ý thức tự lập.
Theo mọi người, tôi có nên cứng rắn hơn để vợ , hay chấp nhận vì đó là cách cô ấy thể hiện tình cảm với gia đình?
Kiên
Nếu có tâm sự cần được gỡ rối, bạn đọc gửi về [email protected]. Ban biên tập sẽ chọn đăng những bài viết phù hợp.


































Speak Your Mind