January 23, 2026

Bài dự thi “Việt Nam trong tôi”: Từ hòa bình đến khát vọng bay xa

  • Diễn biến mới vụ thi thể người nước ngoài trên đường cao tốc Trung Lương – Mỹ Thuận
  • Cổ động viên Đông Nam Á khâm phục tinh thần chiến đấu của U23 Việt Nam
  • Visual sáng bừng của Cao Văn Bình: Thủ môn hoá “người hùng” giúp U23 Việt Nam giành hạng 3 U23 châu Á

  • Thế hệ tôi lớn lên giữa cánh đồng lúa chín, tiếng trống trường rộn rã, và sắc cờ đỏ tung bay mỗi độ thu về. Nhưng tôi hiểu rất rõ: hòa bình không phải món quà ngẫu nhiên của số phận, mà là cái giá được đánh đổi bằng máu xương của cha ông.

    Tôi vẫn nhớ như in những lần theo mẹ ra nghĩa trang liệt sĩ vào mỗi dịp 27/7. Giữa những hàng mộ san sát, có biết bao tấm bia chỉ ghi vỏn vẹn dòng chữ: “Chưa biết tên”. Tôi từng hỏi mẹ: “Sao lại không biết tên hả mẹ?” Mẹ chỉ lặng lẽ đặt bó cúc trắng xuống một ngôi mộ vô danh, khẽ nói: “Vì họ đã ngã xuống cho Tổ quốc, để con được sống trọn vẹn hôm nay…”

    200224img 3533 1958 1734
    Lấy cảm hứng từ khoảnh khắc lịch sử thiêng liêng ngày 2/9/1945 – khi Bác Hồ đọc Tuyên ngôn Độc lập khai sinh ra nước Việt Nam Dân chủ Cộng hòa cách đây tròn 80 năm, quán cafe ở Hà Nội đã dựng lên một không gian gợi nhớ đến không khí hào hùng của dân tộc trong những ngày lịch sử đó. Ảnh Dân Việt

    Trong chiến tranh, có những người lính ngã xuống giữa núi rừng, nơi biên cương hẻo lánh, thân xác không còn nguyên vẹn, giấy tờ bị bom đạn thiêu rụi. Họ hy sinh không chỉ tuổi trẻ mà cả tên tuổi, trở thành “liệt sĩ vô danh” – những anh hùng thầm lặng khắc tên mình vào lòng đất mẹ.

    Không cần tượng đài cao, bởi chính sự bình yên hôm nay là tượng đài vĩnh cửu của họ. Chúng ta không thể gọi tên, nhưng vĩnh viễn khắc ghi. Anh không cô đơn – đất nước này chưa từng quên anh một giây phút nào.

    Những hy sinh ấy đã gieo vào lòng tôi một lời thề thầm lặng: phải sống sao cho xứng đáng với những người đã nằm lại. Việt Nam trong tôi là bản anh hùng ca bắt đầu từ mùa thu 1945, khi vị cha già dân tộc cất giọng trầm ấm giữa Quảng trường Ba Đình: “Nước Việt Nam có quyền hưởng tự do và độc lập, và sự thật đã thành một nước tự do, độc lập”.

    Từ giây phút ấy, non sông bước vào hành trình giữ nước khốc liệt nhưng kiêu hùng. Lớp lớp thanh niên rời ghế nhà trường, khoác ba lô lên đường với niềm tin duy nhất: giành lại độc lập cho đất nước. Có người mãi mãi hóa thân vào rừng núi, có người chỉ còn là cái tên khắc vội trên bia đá giữa nghĩa trang quê nhà. Nhưng chính họ – những người không trở về – đã mở lối cho chúng tôi đi trong ánh sáng hòa bình.

    Tôi từng nghe một cựu chiến binh kể về mặt trận Khe Sanh, giọng ông nghẹn lại: “Có người chỉ kịp gọi hai tiếng ‘Việt Nam’ rồi không bao giờ tỉnh lại”. Trong tiếng gọi ấy là tình yêu Tổ quốc cháy bỏng, là di nguyện gửi lại thế hệ sau – rằng hãy yêu nước, không chỉ bằng lời, mà bằng cách sống tử tế và có ích mỗi ngày.

    200228img 3528 1952 1735
    Một quán cà phê trong khu đô thị Dương Nội (Hà Nội) đã trang trí không gian rực rỡ cờ đỏ sao vàng, mang lại niềm tự hào cho khách về dịp kỷ niệm 80 năm ngày Quốc khánh nước CHXHCN Việt Nam 2/9. Ảnh: Dân Việt

    Việt Nam hôm nay đã mang diện mạo mới: hiện đại, năng động, và tự tin vươn ra thế giới. Từ vùng đất từng bị chiến tranh tàn phá, nay trở thành điểm đến của đầu tư, nơi sản sinh những trí thức, kỹ sư, nghệ sĩ… sẵn sàng đưa trí tuệ Việt bay xa.

    Tôi thấy Việt Nam trong ánh mắt người lính giữa Trường Sa bão gió. Trong đôi tay chai sạn của người công nhân nhà máy điện gió. Trong bước chân du học sinh giành giải quốc tế. Và trong chính tôi – một người trẻ mang trong tim lòng biết ơn và khát vọng vươn tới tầm cao.

    Khát vọng ấy không viển vông. Nó được chưng cất từ lịch sử, từ ý chí quật cường và tinh thần đoàn kết. Việt Nam từng thắng giặc bằng ý chí. Hôm nay, Việt Nam sẽ bay xa bằng tri thức và nhân văn.

    Tình yêu nước trong thời đại mới không nằm nơi chiến hào, mà ở từng việc làm nhỏ bé: là kỹ sư miệt mài nghiên cứu, là thầy cô vùng cao, là nông dân giữ đất, là nghệ sĩ lan tỏa văn hóa Việt… Nếu gom lại, tình yêu ấy sẽ thành ngọn lửa lớn, nâng cánh cho Việt Nam bay xa.

    Tôi tin, với hành trang là lịch sử oanh liệt và niềm tin bền bỉ, dân tộc Việt Nam sẽ viết tiếp câu chuyện hòa bình bằng những khát vọng mới. Để thế giới không chỉ biết đến Việt Nam là biểu tượng của chiến thắng, mà còn là quốc gia tử tế, hiện đại, và nhân văn.

    Tổ quốc trong tôi là lời ru của mẹ, là dáng lưng bà bên bàn thờ liệt sĩ, là tấm bản đồ cũ cha cất trong rương gỗ. Nhưng Tổ quốc hôm nay còn là vi mạch công nghệ, là lá cờ tung bay giữa hội nghị quốc tế, là tà áo trắng tung tăng mỗi sáng đầu tuần.

    Tôi yêu Tổ quốc mình – không chỉ bằng cảm xúc thoáng qua, mà bằng nhận thức sâu sắc rằng: hòa bình là di sản thiêng liêng, còn khát vọng bay xa là sứ mệnh của thế hệ hôm nay.

    Chúng ta không còn cầm súng, nhưng phải giữ gìn Tổ quốc bằng tri thức, trái tim và hành động. Việt Nam – sau 80 năm độc lập – đang sải cánh trên bầu trời thế giới. Và tôi, một người con đất Việt, nguyện góp một giọt trong đại dương khát vọng ấy – để non sông gấm vóc này mãi mãi rạng rỡ và tự hào.

    “Việt Nam ơi, dáng hình trong bão lửa

    Giữ hòa bình bằng xương máu cha ông

    Hôm nay bước giữa vầng dương rạng rỡ

    Ngẩng đầu cao, viết tiếp bản anh hùng”.

    Nhân dịp kỷ niệm 80 năm ngày Quốc khánh, Báo NTNN/Điện tử Dân Việt tổ chức cuộc thi viết “Việt Nam trong tôi”, nhằm tạo một bức tranh đa sắc về hành trình 80 năm của đất nước – từ ngày khai sinh ra nước Việt Nam Dân chủ Cộng hòa đến một Việt Nam hòa bình, vươn mình mạnh mẽ hôm nay.Đối tượng dự thi là toàn bộ công dân Việt Nam đang sinh sống tại Việt Nam và nước ngoài, người nước ngoài đang sinh sống trên lãnh thổ Việt Nam.

    Xem Thể lệ cuộc thi tại đây.


    Speak Your Mind

    *