Tôi vốn định xem Sex Education chỉ với một mục đích đơn giản: tìm cách nào đó để sau này có thể nói chuyện về giới tính với con dễ dàng hơn. Thú thật, việc trò chuyện về chủ đề nhạy cảm này giữa mẹ và con chưa bao giờ là dễ dàng, nên tôi nghĩ xem phim sẽ giúp mình có thêm gợi ý. Nhưng bất ngờ thay, điều đọng lại trong tôi lại không chỉ nằm ở giới tính, mà còn là một bài học rất thực tế về mạng xã hội.
Có một chi tiết trong phim làm tôi phải suy nghĩ rất lâu. Đó là khi một nội dung tưởng như rất nhỏ, chẳng ai ngờ tới, lại lan truyền khắp trường học và trở thành đề tài bàn tán. Cảnh tượng ấy khiến tôi liên tưởng ngay đến mạng xã hội ngoài đời: đôi khi một dòng trạng thái bạn viết cho vui, chẳng cần chỉnh chu, lại có thể bất ngờ trở thành “viral”. Mạng xã hội có một sức mạnh vô hình mà ta rất dễ xem thường.
Điều này khiến tôi nhớ lại bản thân mình. Trước đây, mỗi khi không vui, tôi thường có thói quen mở Facebook ra và viết vài dòng than thở. Lúc ấy tôi chỉ nghĩ đơn giản rằng mình đang xả stress, rằng trang cá nhân là chỗ riêng tư nên muốn viết gì thì viết.
Nhưng rồi sau một vài lần, tôi chợt nhận ra: những status đầy tiêu cực ấy không hề biến mất. Chúng nằm đó, để người khác đọc, để họ nhìn tôi bằng một ánh mắt khác đôi khi là thương hại, đôi khi là đánh giá. Thậm chí, một vài đồng nghiệp còn hỏi thẳng: “Dạo này chị có chuyện gì mà toàn thấy đăng buồn bã vậy?”. Tôi đã ngại ngùng đến mức không biết trả lời sao.
































Speak Your Mind