September 26, 2021

Nhật ký giãn cách: Định mệnh phận người không cho phép mình gục ngã

img 2109 16314093361841593147826 Nhật ký giãn cách: Định mệnh phận người không cho phép mình gục ngã

Nhà văn Bích Ngân. Ảnh: NVCC

Ngày…

Nhiều ngày qua, nhiều mất mát đau thương cứ nối tiếp nhau. 

Nhiều tháng qua, sống trong trạng thái căng như dây đàn trước bao nỗi lo buồn…cho đến tối qua, khi nghe tin nhà văn Nguyễn Quốc Trung không thắng nổi Covid-19, anh đã mất tại bệnh viện, tôi có cảm giác thân thể không tránh được những cú đấm khiến đau nhừ, mỏi mệt, dù không muốn cũng nằm vùi và mỏi mệt cho tới chiều nay. 

Chiều nay, vực tôi dậy chính là… sự sống của mấy củ hành ta. Và, điều tôi học được từ trận dịch khốc liệt này, có lẽ từ mầm sống của những củ hành. 

Trong status cách đây hơn mười ngày tôi có viết về việc những củ hành bị bỏ quên trong ngăn mát tủ lạnh, bất ngờ khi thấy chúng đồng loạt mọc mầm. Tôi đã mang chúng ra khỏi tủ lạnh. Rồi cho vào một chậu đất, rưới chút nước. Chúng vươn lên và tươi xanh cả tuần dưới ánh mặt trời. 

Rồi từ đó, ngày nào tôi cũng chọn ra những củ hành lên mầm và lại trồng xuống đất, chúng lại xanh tươi, bất chấp nắng hay mưa. 

Chiều nay, tôi thấy một chậu hành có dấu hiệu như người bị cảm, rũ xuống, mỏi mệt. Tôi bèn nhổ chúng khỏi đất và phát hiện là chỗ củ màu tím tím phình ra đã biến thành gốc hành, giống như cái gốc của hành lá. Hóa ra, chúng sống được, sống khỏe, sống tươi tốt là do dưỡng chất từ củ. Đất, nước, khí trời và nắng chỉ là những thành phần bổ trợ cho sự sống. Chúng vươn tươi tốt là từ chính mình. 

Tối nay, tôi cũng vừa nhắn tin hỏi thăm đứa em bà con trải qua cuộc đại phẫu thuật hơn 10 ngày qua. Do dịch bệnh, bệnh viện không cho người nhà theo cùng, cũng không cho người thân chăm sóc. Em đã được xe cứu thương của bệnh viện đưa về nhà. 

Em cho biết sức khỏe đã có chiều hướng ổn định. Em đã ăn được và cũng đã ngủ được. Tôi hỏi em, hiện nay ai chăm sóc em. Em nhắn: “Tự em chăm sóc”. Rồi em nhắn thêm: “Một mình em lên mình lên xe cứu thương, một mình nhập viện, một mình lên bàn mổ, một mình chịu đựng…rồi một mình trở về nhà”.

img 2113 16314099409371891836731 Nhật ký giãn cách: Định mệnh phận người không cho phép mình gục ngã

Ngày nào tôi cũng chọn củ hành lên mầm và trồng xuống đất. Ảnh: NVCC

Một mình, hai từ có lẽ là đúng nhất, đẹp nhất, đau nhất trong dịch bệnh kinh hoàng này. Một mình chịu đựng. Một mình vượt qua. Một mình lìa xa.

Một mình, khi vượt qua đại dịch, vẫn là hai từ vừa thiết thân vừa có giá trị với tất cả phận người dù sang hay hèn.

Một mình, chỉ một mình và dựa vào chính mình, như những củ hành tím kia, hồn nhiên tươi tốt cho đến khi dưỡng chất của chính mình cạn kiệt.

Ngày…

Trải qua không ít gai chông, đã ở vào cái tuổi ít nhiều có sự kiên định nội tâm và phần nào cũng đã có được cái trạng thái “không oán trời, không trách người”. Nhưng rồi, ở trong tâm bão dịch bệnh suốt ba tháng qua, nhiều lúc tôi có cảm giác mình như rơi vào một vùng xoáy mà tứ bề không thấy đâu là bến đâu là bờ.

Nhiều ngày qua

tôi không thể rứt khỏi bão giông

ngay cả khi một mình ngồi thu lu trong thinh lặng…

Tôi đã viết như thế trong bài thơ “Định mệnh” dù chính mình cũng phải tự vực dậy:

Định mệnh phận người không cho phép mình

gục ngã.

Có lẽ ai ai cũng phải tự vực mình dậy mới có thể vượt qua cơn bão vẫn đang trên đường đi của nó với sức tàn phá kinh hoàng. Sức chống đỡ của con người có giới hạn. Còn sự hủy diệt của virus gây bệnh cho tới lúc này, vẫn chưa có dấu hiệu dừng lại, bất chấp nỗ lực đến cùng kiệt cùng của con người.

Không cho phép mình gục ngã. Tự nhủ và vươn lên. Cố gắng vươn lên bằng tất cả sự nỗ lực mà mình có thể có được.

Nhưng rồi, chiếc áo mạnh mẽ, cứng cáp đó không ít lần bị ướt sũng bởi những… cơn mưa nước mắt. Cả nước mắt khô, những giọt nước mắt đã tự cạn kiệt trong nỗi đau cháy cong nứt nẻ.

Mẹ của em dâu tôi. Người mẹ tảo tần nuôi cả đàn con. Người mẹ ấy được đưa vào bệnh viện cấp cứu sau khi thấy khó thở. Hai giờ sau, bệnh viện gọi báo, bà mẹ vĩnh viễn rời xa các con. Chín đứa con, mỗi người một góc tối, nén tiếng kêu trời.

Hai người dì của một đứa em thân thiết. Hai chị em người dì cùng nhập viện. Người chị mất trước một tuần. Gia đình chưa kịp nhận được hũ tro cốt thì sáng nay, em gọi cho tôi: “Chị ơi, em nghe một bác sĩ của bệnh viện báo dì của em ra đi lúc 0 giờ 35. Nhưng gia đình vẫn hy vọng là báo nhầm vì cho tới giờ bệnh viện vẫn chưa gọi báo tin cho gia đình biết”.

Rồi, vài tiếng trước, em nhắn cho tôi: “Dì em mất rồi, chị ơi!”.

Sau khi nhắc lại những kỷ niệm về người dì, em chợt nói: “Sau dịch, mới biết được ai còn, ai mất”.

Thoạt nghe, giật mình. Bình tĩnh, thấy câu em nói đúng trong bối cảnh nghiệt ngã này.

Rồi chiều nay, nghe tiếng gọi ngoài cổng. Tôi chạy ra. Chị tổ trưởng đưa túm trái cây được phân phát cho từng nhà, kèm theo thông báo: “Nhà bên cạnh, hôm qua xét nghiệm, cả nhà dương tính, sáng nay họ hốt cả gia đình vô bệnh viện rồi”.

Sáng hôm qua tôi còn thấy cậu chủ nhà lúi húi tưới nước cho cây. Chậu địa lan cậu ấy bê sang tặng tôi mấy tháng trước đang trổ bông hoa đầu tiên, trắng muốt.

Ngày…

Không cho phép mình gục ngã. Tự nhủ và vươn lên. Cố gắng vươn lên bằng tất cả sự nỗ lực mà mình có thể có được. Nhưng rồi, chiếc áo mạnh mẽ, cứng cáp đó không ít lần bị ướt sũng bởi những cơn mưa nước mắt, cả nước mắt khô, những giọt nước mắt đã tự cạn kiệt trong nỗi đau cháy cong nứt nẻ.

Mình thường không nghe rõ tiếng mình. Mình thường lờ mờ nhận ra chân tướng mình. 

Mình lại hay ảo tưởng về mình. Đủ thứ ảo tưởng: Nhan sắc (dù ba mươi cái xuân xanh trước, ai cũng có, tuổi trẻ luôn là nhan sắc), tài năng (được thổi phồng hay tự bơm phồng) và một tỉ thứ ảo tưởng to đùng khác, kể cả ảo tưởng là “con covid” nó… sợ mình, sợ cả cái con hẻm có bóng dáng mình cầm chổi quét lá rụng và gom lá rụng mỗi ngày…  

Nghe theo sự chỉ dẫn của một bác sĩ đông y tôi ra cửa hiệu mua thuốc về xông, xông cả tỏi theo hướng dẫn của chị Nguyễn Bính Hồng Cầu và chuẩn bị tinh thần để tự bảo vệ mình…

“Con covid” nó còn khiến con người ta bớt đi ảo tưởng về mình. Cũng như thêm lời lý giải vì sao lịch sử văn học thế giới dấu ấn về tác phẩm văn chương của các nhà văn vốn là thầy thuốc lại sâu đậm như thế!

Không hiểu rõ từng tế bào tế vi cơ thể thì khó mà viết hay về những tế bào tinh tế của tâm hồn. 

img 2114 1631410041301313585563 Nhật ký giãn cách: Định mệnh phận người không cho phép mình gục ngã

Một bài thơ viết trong những ngày giãn cách của nhà văn Bích Ngân

***

Nhiều tháng qua, “sống” trong vùng dịch là sống trong phập phồng, hoang mang, lo sợ, chờ đợi và chống đỡ nhiều áp lực, nhiều khó khăn và thương tâm nhất, dày vò nhất là mất mát đau thương do dịch bệnh đã cướp đi hơn một vạn sinh mạng, hàng ngàn người đang nằm trong các trung tâm hồi sức, nặng và rất nặng; hàng chục ngàn người đang chữa trị; hàng trăm ngàn người ngàn người vượt khỏi bàn tay tử thần… với nỗ lực chiến đấu quyết liệt của biết bao nhiêu người. 

Tuy nhiên, bất chấp những nỗ lực đến kiệt cùng của người dân thành phố, của chính quyền các cấp và sự chia sẻ sức người sức của của cả nước, tang thương đã và đang trùm xuống biết bao gia đình, bao mái nhà.  Nhiều tháng qua, tôi không dám rời chiếc điện thoại. Phập phồng, hồi hộp, đợi chờ. Đợi từng bản tin về dịch bệnh với hy vọng sẽ giảm ca nhiễm, giảm tử vong. 

Chờ cuộc gọi, cuộc nhắn tin từ bè bạn đang có người thân là bệnh nhân Covid-19. Chờ từng đợt test. Chờ kết quả. Chờ câu trả lời của những bác sĩ quen ở một vài bệnh viện tuyến đầu. Chờ tin nhắn của bác sĩ, điều dưỡng trực tiếp điều trị cho người thân quen, cho đồng nghiệp. Và, căng người chờ cả tin xấu.  

Nhật ký giãn cách: Những ngày đang sống – nơi đăng tải những câu chuyện, những suy nghĩ, những cảm xúc của mỗi người về những ngày đang sống giữa đại dịch Covid-19. Thư xin gửi về: [email protected]

Văn hóa – Giải trí | Cập Nhật Thông Tin 24h Nhanh Nhất
Nguồn: Sưu Tầm

Giám đốc tự ký giấy đi đường cho mình để đi… trộm cắp

Công an quận Bắc Từ Liêm (Hà Nội) đang tạm giữ hình sự đối với Phạm Thanh Nhàn (39 tuổi, trú tại huyện Thanh Trì, Hà Nội) để điều tra về hành vi trộm cắp tài sản.

Theo công an, Nhàn làm công nhân tại Hà Nội. Do không có tiền tiêu, người này nghĩ cách đi ăn trộm tài sản.

giay di duong1lyhm 1629906618892 1629906619324118777462 Giám đốc tự ký giấy đi đường cho mình để đi… trộm cắp

Nghi phạm Phạm Thanh Nhàn. Ảnh: CA

Nhàn tự lập một công ty viễn thông rồi đứng tên làm giám đốc. Tiếp đó, nghi phạm tự ký, đóng dấu vào các giấy đi đường cho mình, với mục đích được thông qua các chốt kiểm soát dịch.

Nhàn tìm đến các khu chung cư, nói rằng đang đi kiểm tra đường truyền mạng. Nghi phạm sau đó tìm cách leo lên tầng thượng, dùng kìm, cưa để cắt trộm dây đồng chống sét, mang về bán sắt vụn.

Tối hôm 23/8, tổ tuần tra của Công an quận Bắc Từ Liêm phát hiện Nhàn khi đang di chuyển trên đường số 2, khu đô thị TP Giao Lưu, phường Cổ Nhuế 1, nên yêu cầu kiểm tra.

Lúc này, lực lực lượng chức năng phát hiện trong balô của Nhàn có một kìm, găng tay, lưỡi cưa dài khoảng 15 cm.

Làm với với công an, Nhàn khai thực hiện trót lọt nhiều vụ trộm trên địa bàn Hà Nội, qua đó chiếm đoạt gần 200 triệu đồng.

 Giám đốc tự ký giấy đi đường cho mình để đi… trộm cắp
Pháp luật | Tổng hợp tin tức mới nhất 24/7
Nguồn: Sưu Tầm

Ca sĩ Kyo York: “Tôi thấy người Sài Gòn đau, mình cũng đau lây”

“Sài Gòn thương, thương bao em thơ mong sẽ đến trường/ Sài gòn thương, thương ai xa quê sẽ được hồi hương/Thương khắp phố phường, chợ chiều nay vắng bóng người/ Đìu hiu ngóng dòng mây đen sẽ chóng tan…”.

Giai điệu quê hương da diết, cùng những cảm xúc tuôn trào trong từng câu hát, với niềm tin lạc quan ngày mai tươi sáng đã khiến bài hát thấm sâu vào lòng người. Ca sĩ Kyo York đã chia sẻ với PV Dân Việt về những điều khiến anh gắn bó dài lâu với mảnh đất này.

Ca khúc “Sài Gòn thương” do Kyo York thể hiện, Khúc Đạo Minh sáng tác, Lê Sa Long vẽ tranh. Clip: NVCC.

“Sài Gòn thương” vừa ra mắt đã gây xúc động cho người xem, nhất là những người dân đang ở trong tâm dịch. Vì sao anh chọn ca khúc của Khúc Đạo Minh và ra mắt trong bối cảnh này?

– Kyo có sự kết hợp thú vị với nhạc sĩ Khúc Đạo Minh – giảng viên Nhạc viện TP.HCM khi bắt tay thực hiện dự án. Trong suốt 3 tháng qua, thấy bà con rất vất vả và không chỉ riêng gì họ, những y bác sĩ trên tuyến đầu đang ngày đêm căng sức ra chống dịch cũng nhọc nhằn không kém.

Tôi rất xúc động trước hành động giúp nhau của người dân Sài Gòn, cũng như sự gắn kết của người Việt mình, nên muốn hát một ca khúc có ý nghĩa ngợi ca tinh thần ấy. Theo tôi nghĩ, âm nhạc như liều thuốc bổ cho tâm hồn xoa dịu vết thương, nhất là với những người trải qua nhiều mất mát. Có thể, họ không đến được với những người thân, hoặc có cả một cuộc chia ly đau đớn. Tôi hy vọng qua bài hát này, họ có thể được an ủi phần nào, cũng như muốn đưa ra lời động viên mọi người cùng nhau vượt qua đại dịch.

kyo 13 16296391088541060669793 Ca sĩ Kyo York: Tôi thấy người Sài Gòn đau, mình cũng đau lây

Tranh của họa sĩ Lê Sa Long tạo cảm hứng cho nhạc sĩ Khúc Đạo Minh sáng tác “Sài Gòn thương”.

Dường như ẩn trong từng câu chữ của bài hát là những tình cảm sâu nặng anh gửi đến bạn bè, người thân?

– May mắn là bạn bè tôi chưa ai mắc Covid-19, nhưng năm ngoái, cha tôi từng bị nhiễm bệnh. Thời gian đó đang là giai đoạn giãn cách xã hội, tôi rất lo cho cha mà không thể sang Mỹ chăm sóc ông. Là người trực tiếp nếm trải cảm giác người thân bị bệnh nặng nên tôi hiểu được những gì mà mọi người đang phải trải qua. Sau này, cha tôi đã phục hồi sức khỏe nhưng cảm giác lo lắng trước biến cố đó vẫn còn trong tôi.

Tuy nhiên, lần này, dịch Covid ở Sài Gòn khiến nhiều người, trong đó có cả người trẻ không thể vượt qua được. Thật đau lòng vì điều đó. Vì có được trải nghiệm mà tôi cảm nhận được từng câu chữ trong bài hát và truyền tải sự xúc động ấy đến người nghe.

Phải chăng vì thế mà khi thu âm “Sài Gòn thương”, anh đã nhiều lần rơi nước mắt?

kyo 4 16296391898021616712882 Ca sĩ Kyo York: Tôi thấy người Sài Gòn đau, mình cũng đau lây

Tranh của Lê Sa Long.

– Tôi khóc một phần vì… bài hát quá khó. Một phần đương nhiên do xúc động thực sự, nhất là khi tôi nghe qua lời và giai điệu, cùng ngắm những bức tranh minh họa của anh Lê Sa Long. Những bức tranh cộng với âm nhạc làm tôi lay động. Tôi cho rằng đây là bài hát rất hay, có giá trị trong thời điểm này, nên muốn làm một điều ý nghĩa cho xã hội.

Vì sao anh chọn họa sĩ Lê Sa Long hợp tác trong dự án này?

– Anh Long là họa sĩ có tài, Kyo tự liên hệ với anh để xin đưa những tác phẩm anh vẽ trong thời Sài Gòn giãn cách vào MV của mình. Tôi nhìn thấy những bức tranh của anh xuất hiện trên báo thì liền chủ động gọi cho anh. 

Trong thời điểm khó khăn không thể đến phòng thu, tôi phải tự thu bằng điện thoại. Thu xong gửi qua studio để mix. Còn anh Long vẽ thêm một vài tấm hình riêng cho dự án. Anh Khúc Đạo Minh thì phối nhạc. Mỗi người một nơi cùng nhau góp sức cho dự án. Khi có hai người tài giỏi hỗ trợ thì tôi an tâm, chỉ cần tập trung hát mà thôi.

kyo 3 16296392059521376516488 Ca sĩ Kyo York: Tôi thấy người Sài Gòn đau, mình cũng đau lây

Trước đó, anh từng kết hợp với nhạc sĩ Khúc Đạo Minh làm ca khúc “Trống cơm”, viết lại lời cho phù hợp với thời Covid, cổ vũ mọi người thực hiện tốt 5K?

– Khúc Đạo Minh là người rất giỏi. Có dịp hợp tác với anh, tôi thật sự vui. Riêng tôi sống trong khu phong tỏa, thấy các bạn mình đi hỗ trợ tiêm vaccine, mang cơm cho người nghèo thì rất cảm phục họ. Kyo không thể ra ngoài vì đang ở trong khu cách ly, có thể ảnh hưởng đến người khác, nên chỉ mong làm điều gì đó thông qua âm nhạc. Đó cũng là sự đóng góp bằng một cách nào đấy để nâng dậy tâm hồn và tinh thần của người dân vùng dịch.

Thế còn “Ghen cô vy”, với phần dịch lời sang tiếng Anh, anh đã khiến thế giới biết đến một ca khúc lạc quan của người Việt?

kyo 9 1629639274910792488165 Ca sĩ Kyo York: Tôi thấy người Sài Gòn đau, mình cũng đau lây

Kyo York từ New York đến Việt Nam cách đây 10 năm, bắt đầu sự nghiệp ca hát của mình. Ảnh: NVCC.

– Bài hát tự thân đã gây “sóng gió” trong nước, nên tôi muốn dịch ra tiếng Anh để đồng hương của tôi ở bên Mỹ có thể cảm nhận được nhạc Việt.

Trong những album của mình như “Cho những điều đã qua”, “Xuân yêu thương” 2015, “Missing Home”, “Xuân kỷ niệm”…, anh thích nhất thể loại nhạc nào?

– Mỗi album là một món ăn tinh thần, tôi chọn loại nhạc nào cũng có lý do của nó.  Tôi thử sức với âm nhạc Tây Bắc, quan họ Bắc Ninh, dân ca Nam Bộ…, thử sức với bản thân mình, cố gắng để làm nhiều thể loại. Tôi vẫn thích tình ca vì hợp với giọng hát của mình hơn cả.

Anh có thể chia sẻ cơ duyên hát nhạc Trịnh ngay từ khi mới bước vào nghề?

– Tôi hát nhạc Trịnh từ những ngày đầu đến Việt Nam. Nhạc Trịnh rất hay, nhiều ẩn nghĩa, là những tác phẩm có giá trị không chỉ về âm nhạc mà còn về ngôn ngữ. Nhiều người nói, tôi có duyên hát nhạc Trịnh. Nam ca sĩ Tuấn Ngọc hay đùa, tôi là “con rơi” của nhạc sị Trịnh Công Sơn hay sao mà hát nhiều bài như vậy, lại rất hợp với chất giọng. 

Bản thân tôi từng hát ở nhiều phòng trà trong thành phố, lúc đó, những bài của Trịnh Công Sơn, Ngô Thụy Miên, Vũ Thành An – những nhạc sĩ gạo cội của Việt Nam đang rất ăn khách. Trước khi là ca sĩ thực thụ, tôi trau dồi giọng hát, trau dồi kỹ năng tiếng Việt. Thông qua những bài hát đó tôi mới hoàn thiện hơn giọng hát hôm nay.

kyo 7 1629639347596164526424 Ca sĩ Kyo York: Tôi thấy người Sài Gòn đau, mình cũng đau lây

Tranh của họa sĩ Lê Sa Long về Sài Gòn ngày giãn cách.

Có cảm giác tâm hồn Kyo rất gần gũi với người Việt…?

– Việt Nam như là quê hương thứ 2 của tôi sau 10 năm sinh sống và ca hát. Riêng với Sài Gòn, sống gần 8 năm, những con người, những quán ăn cùng nếp sống và văn hóa Sài Gòn như ăn sâu vào con người tôi. Tôi cũng thấy khi người Sài Gòn đau thì mình cũng đau lây. Thậm chí, khi sang Mỹ, tôi lại nhớ Việt Nam, còn khi ở Việt Nam thì lại nhớ quê nhà! Giống như Sài Gòn là 1 phần trong mình vậy.

Trong những ngày giãn cách, anh thường làm gì?

– Rèn luyện sức khỏe, hát online. Hiện tôi đang sống ở quận 3 và cố gắng lạc quan, giữ tâm lý ổn định.

Những ngày qua, tôi thấy cuộc sống rất mong manh, không biết ngày mai sẽ ra sao. Có lẽ, nhiều người nghĩ việc thức dậy mỗi sáng là điều tất nhiên mà không nghĩ rằng chỉ trong vòng một nốt nhạc, mọi thứ có thể kết thúc.

Tôi nghĩ đây là cơ hội mọi người nhìn xung quanh và xem xét cách sống của mình để đề phòng bệnh tật và hiểu rằng cuộc sống này rất có giá trị, thật đáng tiếc nếu chúng ta trải qua 1 cuộc đời vô nghĩa. Hy vọng mọi người sử dụng thời gian này để cùng nhau yêu thương nhiều hơn và có thể chính sự yêu thương đó là thuốc bổ cho những người thực sự cần.

Tin rằng tất cả nỗi buồn hôm nay sẽ qua. Với sự gắn kết, yêu thương của mọi người, Sài Gòn sẽ vượt qua tất cả!

Xin cảm ơn ca sĩ Kyo York!

Họa sĩ Lê Sa Long: “Kyo York – một người Mỹ có trái tim Việt”.

Có thể nói, Sài Gòn thương là một bài hát xúc động của nhạc sĩ Khúc Đạo Minh và ca sĩ Kyo York.

Thương xót vui buồn cho nhau

Những khó khăn vượt mau

Tinh người vẫn luôn thẳm sâu…”

Tôi biết Kyo từ lâu. Anh là một ca sĩ ngoại quốc hát tiếng Việt thật cảm xúc cùng những hoạt động âm nhạc cộng đồng của anh. Anh từng nói: “Tôi cảm thấy ấm lòng khi đã lan tỏa thông điệp ca khúc rộng rãi trên khắp mọi miền đất nước, cũng như bạn bè quốc tế và hàng ngàn bản cover xuất hiện ở khắp nơi”. Tôi vội gửi bạn file như anh yêu cầu và vui khi công việc tiến hành nhanh, chuyên nghiệp.

Quý mến tài năng và tình cảm dành cho Sài Gòn của Kyo “xem Việt Nam như quê hương”, tôi có vẽ tặng Kyo một chân dung. Kyo nhận và hồi âm: “Kyo cũng rất trân trọng tài năng và đã xem qua những dấu ấn nghệ thuật của anh, rất vui và vinh dự khi được anh vẽ Kyo và xin đưa vào MV…”.

Còn nhạc sĩ Khúc Đạo Minh, khi trao đổi công việc, đã viết cho tôi những dòng thật cảm động: “Bài hát ra đời cũng phần nào nhờ cảm hứng từ những bức tranh anh vẽ. Xem thôi, em đã khóc, vì cảm xúc của những người đã từng có bạn bè, người thân bị bệnh này và có người cũng đã ra đi”.

Tôi rất xúc động khi những bức tranh của mình trong dự án Mỹ thuật “Sài Gòn trong những ngày giãn cách” như một tập hợp những ghi chép bằng đường nét và màu sắc, được người xem ưu ái quan tâm. Qua đó, tôi xin bày tỏ lời cảm ơn với thành phố thân thương đã nuôi nấng, đùm bọc ba mình (giai đoạn 1958-1964) và bản thân mình hơn 30 năm qua!

Ngoài ra, thời gian qua tôi có bán một số tranh. Qua đó có tài chính góp một phần nhỏ vào việc chung tay đẩy lùi dịch bệnh của đồng bào.

Tôi nghĩ, tác phẩm được mọi người đồng cảm chia sẻ – đó là phần thưởng quý nhất mà người làm nghệ thuật may mắn có được. Và cá nhân tôi xem đó cũng là trách nhiệm của một công dân khi Sài Gòn thân thương đang ở trong những ngày trầm lắng và khó khăn nhất!”.

Văn hóa – Giải trí | Cập Nhật Thông Tin 24h Nhanh Nhất
Nguồn: Sưu Tầm

Goo Hye Sun quyết xóa Ahn Jae Hyun khỏi đời mình?

Ngày 28/7, Goo Hye Sun đã có văn bản cụ thể yêu cầu trang web cung cấp thông tin tương tự Wikipedia – Namu Wiki gỡ bỏ tất cả thông đến vụ ly hôn của cô và Ahn Jae Hyun. Tính tới thời điểm hiện tại, các thông tin về hôn nhân của cặp đôi Goo Hye Sun và Ahn Jae Hyun đã được tháo gỡ khỏi trang web này.

Người đẹp nêu lý do “vi phạm quyền riêng tư và thông tin sai lệch” để đòi Namu Wiki gỡ tin tức về cuộc chia tay ồn ào của mình và chồng cũ. Namu Wiki được xem là bách khoa toàn thư trực tuyến của Hàn Quốc. Trang này hoạt động theo cơ chế người dùng có thể tự ghi chép, điều chỉnh thông tin trên trang, giống cách hoạt động của Wikipedia. 

Theo tờ Wikitree, đây không phải là lần đầu tiên có người nổi tiếng yêu cầu sửa hoặc xóa thông tin trên Namu Wiki. Tuy nhiên, trường hợp của Goo Hye Sun khiến dư luận đặt dấu chấm hỏi bởi lý do về vụ ly hôn là “sai lệch thực tế” và “xâm phạm đời tư”. 

goohyesunahnjaehyunlyhon5ahtt 1627564167325 16275641676741017175165 Goo Hye Sun quyết xóa Ahn Jae Hyun khỏi đời mình?

Goo Hye Sun và chồng cũ Ahn Jae Hyun. (Ảnh: Wikitree).

Goo Hye Sun và Ahn Jae Hyun hẹn hò sau khi đóng cặp trong Blood (Bác sĩ ma cà rồng) vào năm 2015. Tháng 5/2016, cặp đôi tổ chức lễ cưới ấm cúng bên gia đình. Đến tháng 8/2019, Goo Hye Sun bất ngờ đăng đàn tuyên bố hôn nhân rạn nứt. Sau đó, họ bắt đầu chuỗi ngày đấu tố nhau gay gắt trên truyền thông và mạng xã hội.

Cặp sao tuyên bố chia tay vào tháng 9/2019 với lý do không hòa hợp trong lối sống, Goo Hye Sun còn khẳng định chồng ngoại tình. Hai người tranh cãi, đấu tố qua lại nhiều tháng và mất một năm để đi tới thỏa thuận ly hôn.

Nữ diễn viên 37 tuổi chịu nhiều chỉ trích từ phía khán giả Hàn Quốc sau đổ vỡ hôn nhân. Khán giả cho rằng Goo Hye Sun chèn ép và vu oan chồng ngoại tình. Tranh cãi sau vụ ly hôn cũng khiến cả hai diễn viên ngừng hoạt động một thời gian.

Văn hóa – Giải trí | Cập Nhật Thông Tin 24h Nhanh Nhất
Nguồn: Sưu Tầm