
Những môn võ thuật có thật trong truyện Kim Dung
Quách Tĩnh học rất nhiều loại võ công, nhưng cơ bản nhất lại là vật Mông Cổ – Ảnh: SH
Hãy cùng điểm qua những môn võ thuật có thật từng được Kim Dung đưa vào hệ thống tiểu thuyết của mình.
1. Thái Tổ trường quyền
Trong Thiên long bát bộ, Thái Tổ trường quyền là bộ quyền pháp mà nhân vật Tiêu Phong sử dụng tại Tụ Hiền Trang để đương đầu với một cao tăng phái Thiếu Lâm.
Thông qua bộ quyền pháp này, Tiêu Phong muốn thể hiện trước mặt quần hùng võ thuật chính tông của người Trung Hoa. Và dù chỉ là một bộ quyền pháp đơn giản, không được liệt vào hàng “thần công”, Tiêu Phong vẫn dễ dàng thủ thắng.
Về đời thực, Thái Tổ trường quyền do Tống thái tổ Triệu Khuông Dẫn – người kiến lập triều đại nhà Tống – sáng tạo.

Hồng gia quyền có liên quan ít nhiều với Thái Tổ trường quyền – Ảnh: CN
Bài quyền này gồm có 32 thế, sở dĩ có tên “trường quyền” vì trọng tâm là những đòn đấm dài tay, ra tay nhanh, mạnh… Bài quyền này không phổ biến trong quân đội, nhưng được đánh giá cao về khả năng thực chiến đời thường.
Trong tác phẩm Chinese Martial Arts của tác giả Peter Lorge, Thái Tổ trường quyền được đánh giá là một môn võ thuật mang tính nền tảng của võ thuật cổ đại Trung Hoa, có nhiều nét tương đồng với các loại quyền pháp nổi tiếng ngày nay như Hồng Gia quyền.
2. Các tuyệt kỹ Thiếu Lâm
“Thiếu Lâm thất thấp nhị tuyệt kỹ” là khái niệm được nhắc đến xuyên suốt qua nhiều tiểu thuyết Kim Dung. Dù Kim Dung cũng hư cấu khá nhiều, một phần đáng kể các “tuyệt kỹ” này là có thật trong hệ thống võ thuật từ Thiếu Lâm Tự.
Ví dụ điển hình là các môn La Hán quyền, Kim cang chưởng, Kim cang chỉ, Long trảo thủ, Thiết bố sam…
Hầu hết các môn võ liên quan đến nội công là do Kim Dung hư cấu, nhưng với riêng các môn ngạnh công, Kim Dung viết khá chuẩn xác, nếu bỏ qua yếu tố phóng đại.





























Speak Your Mind