Tiểu Phàm năm xưa từng là một lớp trưởng kiểu mẫu: học giỏi, hiền lành và luôn đứng ra lo cho tập thể. Những năm đại học, không bữa liên hoan nào thiếu Tiểu Phàm lo liệu. Ai trong lớp cũng quý mến cậu vì sự tận tâm và chu đáo.
Sau khi tốt nghiệp, mỗi người một hướng. Có người bận rộn với công việc, có người lập gia đình, có người chuyển sang thành phố khác. Nhiều năm trôi qua, nhóm lớp chỉ còn thỉnh thoảng gửi lời chúc sinh nhật, chưa từng ai nhắc đến chuyện họp mặt.
Mãi đến kỳ nghỉ lễ gần đây, lớp trưởng Tiểu Phàm mới gửi tin nhắn ngỏ ý mời mọi người tụ họp, nói đơn giản là “gặp nhau ôn chuyện cũ cho vui”. Nhận được lời mời, ai nấy đều thấy hợp lý vì họ tốt nghiệp đã lâu, bao kỷ niệm vẫn còn đó, chẳng có lý do gì để từ chối một buổi gặp mặt bạn bè như thế.
Vào ngày họp lớp diễn ra, ai cũng vui. Tiểu Phàm vẫn chu đáo như cũ: đón từng người, rót rượu, gắp thức ăn, cụng ly liên tục. Đến mức một bạn còn trêu: “Hôm nay lớp trưởng lạ nha, không phải định thông báo tin tức gì đó chứ?”


































Speak Your Mind