Minh con trai tôi vốn là một đứa trẻ hoạt bát, bỗng trở nên kín đáo một cách đáng sợ. Mùa hè năm nay, con dành toàn bộ thời gian trong phòng, trả lời qua loa những câu hỏi của bố mẹ, và thường xuyên thức khuya để nhắn tin. Tôi thấy lo lắng. Không phải lo vì con hư, mà lo vì tôi không biết gì về con mình nữa.
Sự thay đổi lớn nhất là thái độ của con. Dù bề ngoài lễ phép, nhưng trong ánh mắt con luôn có sự đề phòng, một bức tường vô hình ngăn cách. Tôi bắt đầu sống trong nỗi ám ảnh về những “chuyện mờ ám”: con có đang yêu đương vượt giới hạn không? Con có đang dùng chất kích thích không? Hay tệ hơn, con có đang bị bạn bè lôi kéo vào rắc rối nào không?
Sự lo lắng dâng cao đẩy tôi đến hành động tồi tệ nhất.
Tôi đang xem Sex Education. Tôi nhớ rõ cảnh Jean Milburn, mẹ của Otis, một chuyên gia trị liệu, đã bị con trai phát hiện đọc trộm nhật ký. Otis đã phản ứng một cách giận dữ và tổn thương, hét lên về sự xâm phạm quyền riêng tư. Dù Jean là người mẹ yêu thương, hành động đọc trộm đó đã tạo ra một vết rạn lớn trong mối quan hệ của họ.
































Speak Your Mind