Trong nền văn hóa của chúng tôi, cha mẹ là tượng đài. Cha mẹ luôn đúng. Thể hiện sự yếu đuối, thừa nhận sai lầm, hay nói lời xin lỗi với con cái bị coi là hạ thấp giá trị và làm mất đi uy quyền. Tôi cũng đã sống trong khuôn khổ đó suốt nhiều năm. Dù tôi yêu thương con trai mình nhưng tôi không bao giờ nói lời xin lỗi khi tôi nóng giận vô cớ hay trách mắng con sai.
Mỗi khi làm sai, tôi lại lảng tránh hoặc chuộc lỗi bằng những món quà vật chất. Tôi tạo ra một khoảng cách vô hình, khi mà con trai tôi biết tôi yêu nó, nhưng không biết tôi có đủ trung thực để thừa nhận mình là con người hay không. Sự im lặng đó đã biến thành một bức tường dày, ngăn cách cảm xúc thực sự giữa hai thế hệ.
Tôi nghĩ, mọi chuyện cứ thế mà trôi qua, miễn là con mình vẫn ngoan. Nhưng đó là một sự sai lầm lớn.
Khi xem Sex Education, tôi bị ấn tượng mạnh bởi sự cởi mở và dũng cảm của các nhân vật. Không chỉ những đứa trẻ như Otis hay Maeve, mà cả những người lớn cũng phải học cách đối diện với sự thật. Tôi chợt thấy mình cần phải học từ Adam Groff, người đã tìm thấy sức mạnh để xin lỗi những người mình từng làm tổn thương và từ Jean Milburn, người dù là chuyên gia vẫn phải thừa nhận những thiếu sót của bản thân trước mặt con.


































Speak Your Mind