Chỉ như cái chớp mắt, chúng ta lại trải qua một năm, đời lại thêm một tuổi. Ngoảnh đầu nhìn lại mới phát hiện năm qua đắng cay ngọt bùi đều có đủ. Tháng ngày thật sự không như ý, nhưng cũng không đến nỗi quá tan tác. Thôi thì mạnh mẽ vỗ ngực nói câu “Tạm biệt năm cũ. Năm 2024 mong cầu được thuận lợi”.
Kinh qua nhiều chuyện được mất, có lẽ ai rồi cũng sẽ nhận ra: Còn sống trên đời này là may lắm rồi, những lời “Cuộc đời quá dài, ngày trôi qua như một trận giày vò, chỉ mong ngày mai đến nhanh một chút” chớt vô nghĩa lạ thường.
Đời người như biển, sóng lên triều xuống; cuộc sống vô thường, lúc chìm lúc nổi.
Năm rồi, tôi nhận ra…
Cuộc đời quá ngắn ngủi, sống chết mới là chuyện quan trọng nhất, ngoài ra đều là chuyện nhỏ. Chỉ cần còn sống mới có thêm hy vọng. Cố gắng mà sống, là một loại trách nhiệm, là tiền đề của hạnh phúc.
Cuộc sống muôn vàn cách trở, nhà mới là tốt nhất. Đời người như một chuyến tàu hỏa, sẽ dừng lại nhiều trạm, có người lên tàu, cũng có người xuống tàu, chỉ có người thân là ở lại.
Khi lạc lối, họ nhẫn nại đồng hành cùng chúng ta tìm kiếm phương hướng. Khi buồn thương, họ âm thầm cho chúng ta cái ôm ấm áp. Khi mỏi mệt, chúng ta cùng ngồi chung mâm cơm, tận hưởng chút vị gia đình tình thân.
Đi khắp thế gian mưu cầu nhiều thứ, về đến nhà, lòng chợt nhẹ nhõm hết thảy. Gặp đủ con người, về nhà rồi mới khiến mình thả lỏng sự phòng bị. Mong muốn lớn nhất rằng chỉ là được sống bình thường nhất có thể.
![]()
































Speak Your Mind