Cuối tuần, cùng mọi người trong cơ quan đi du lịch tới vùng rừng núi biên giới, bắt gặp những trái xoài chín bán ven đường làm bao nhiêu ký ức thời trẻ của tôi sống lại. Đó là những mùa xoài ngọt ngào nơi lưng chừng núi của làng biển miền Trung hơn 20 năm trước. Khi đó, nơi tôi ở là một dãy nhà trọ thấp gần mười phòng, nằm trong con hẻm như chiếc xương cá gắn vào con dốc dẫn từ dưới đường nhựa lên lưng chừng núi.
Tôi chưa bao giờ đi hết con dốc đầy đá hộc nhẵn bóng dù nghe nói từ đây, men theo đường núi có thể ra tới nhà máy sợi, đèo Rù Rì. Hai bên đường và bất cứ khoảng đất trống nào, tôi đều thấy những cây xoài rất lớn, gốc to xù xì. Những chú kiến càng màu đỏ bò lên bò xuống báo hiệu mùa xoài đã về. Điều lạ lùng là chẳng ai ở đây chú ý tới những trái xoài, dù tôi thấy chúng ăn rất ngon. Sau này tôi mới biết, do xoài quá nhiều, mùa tới ăn cũng xuể mà hồi đó, bán cũng rất khó khăn.

Cây xoài trên núi. Ảnh: Tác giả cung cấp
Mùa xoài đầu tiên là khi tôi tới xóm núi chừng nửa năm. Ở phía ngã ba ngay trước nơi tôi trọ chừng một trăm mét là mấy gốc xoài sai trĩu trịt trái. Những cây xoài ở đây rất lớn nhưng khá thấp. Hôm đó đi học về giữa trưa, tôi thấy cô bé hàng xóm đang hái xoài trước nhà. Cô vừa học bài, vừa ăn xoài xanh chấm muối ớt. Tôi được cô bé cho mấy trái xoài chín sau khi giúp cô hái thêm những trái trên cao. Xoài đầu mùa quả xanh chen lẫn quả chín ửng vàng nhìn rất đẹp. Và cũng lần đầu tiên tôi biết cách ăn xoài là bóc vỏ, thay vì dùng dao gọt cẩn thận như lâu nay mình vẫn làm.

Trái xoài núi. Ảnh: Tác giả cung cấp
Những trái xoài thanh thanh chua, ngọt ngào trong bóng mát trưa hè ấy làm tôi nhớ tận bây giờ. Những buổi học sau này, khi nào về tôi cũng thấy cô bé ngồi học trước nhà, dưới gốc xoài. Cô bé đang học lớp 9 nhưng có mơ ước được thi đại học vào trường y để sau này có thể chăm sóc những chú mèo mà cô thích. Hồi đó, học đại học vẫn còn là mơ ước với nhiều người. Sau những ngày đầu hái các trái ở dưới thấp, tôi bắt đầu làm một dụng cụ hái xoài chuyên dụng hơn bằng thanh tre dài tới bốn mét, có gắn một đoạn thép uốn cẩn thận như chiếc túi ở một đầu.
Cây tre này giúp tôi hái xoài dễ dàng hơn cho cô bé hàng xóm. Có buổi trưa, dù đã ăn chán chê những trái xoài nhưng chúng tôi vẫn đứng dưới gốc cây để tìm các trái giấu mình trong tán lá. Xoài là loài cây khá đặc biệt, ngoài những trùm, trái ở đầu lá thì rất nhiều trái xoài biết cách ẩn mình trong tán lá. Và có những trái chín mà tôi đã không bao giờ tìm thấy. Rồi xoài đầu tiên cũng qua rất nhanh, nhưng dư vị ngọt ngào thì đọng lại khá lâu.

Xoài núi. Ảnh: Tác giả cung cấp
Sau này, tôi đã có cơ hội đi rất nhiều nơi, tới nhiều vùng đất và ăn rất nhiều loại xoài khác nhau nhưng không hiểu sao những trái xoài núi chua chua ngọt ngọt trưa hè năm ấy cứ ám ảnh tôi mãi. Bây giờ, nghe nói xóm biển lưng chừng núi ấy đã thay đổi rất nhiều vì có con đường nhựa vắt ngang qua núi. Người ta làm đường dễ dẫn vào phía sau núi xây thêm khu du lịch, khu dân cư khi thành phố liên tục được mở rộng thêm nữa. Không biết những cây xoài cổ thụ thấp lè tè năm xưa có còn hay không. Và cô bé ngồi dưới gốc xoài học bài ngày nào có thi đậu vào trường đại học y để chữa bệnh cho những chú mèo thân thương của mình hay không.
Báo điện tử Dân Việt mở chuyên mục “Kể chuyện làng” từ 4/3/2020. Chuyên mục dành cho tất cả các tác giả chuyên và không chuyên có tình yêu với làng quê và muốn chia sẻ câu chuyện thật của mình với bạn đọc.
Bài viết phải chưa được đăng tải trên bất kì phương tiện thông tin đại chúng hoặc ấn phẩm nào. Các tác giả vui lòng ghi rõ họ tên, bút danh (nếu có), địa chỉ liên hệ, email, số điện thoại, số tài khoản nhận nhuận bút.
Bài viết cộng tác với chuyên mục “Kể chuyện làng” xin gửi về email: [email protected]; điện thoại liên hệ: 0903226305.






























Speak Your Mind