Năm học trước, tôi nhận được một cuộc gọi từ giáo viên chủ nhiệm của con trai. Giọng cô giáo có phần nghiêm nghị: “Anh có thể lên trường một chuyến được không? Con trai anh vừa đánh nhau với bạn trong lớp.” Nghe xong, tôi như bị dội một gáo nước lạnh. Bao nhiêu câu hỏi hiện lên trong đầu: “Tại sao con lại đánh nhau? Có chuyện gì nghiêm trọng đến mức ấy?”.
Khi tới nơi, cô giáo kể lại sự việc. Hóa ra nguyên nhân chỉ bắt đầu từ vài câu trêu chọc vô thưởng vô phạt của một bạn nam cùng lớp. Nhưng thay vì bỏ qua hay đáp lại bằng lời nói, con trai tôi lập tức nổi nóng, cãi vã rồi xông vào xô xát. Mọi chuyện diễn ra nhanh đến mức cô giáo chưa kịp can ngăn thì cả hai đã lăn ra ẩu đả. Tôi nhìn con, thấy rõ sự bực tức vẫn còn trong ánh mắt. Tôi hiểu, đó là phản xạ rất bản năng của một cậu bé đang ở tuổi hiếu thắng, nhưng cũng là dấu hiệu cho thấy con cần học cách kiểm soát cảm xúc.
Trên đường về, tôi bỗng nhớ lại một phân cảnh trong bộ phim Sex Education mà vợ chồng tôi từng xem. Trong phim, có một tình huống thầy Hendricks bị người khác nói chuyện với giọng điệu kém lịch sự, thậm chí có phần coi thường. Nhưng thay vì nổi nóng, thầy chỉ bình tĩnh và rõ ràng nói: “Tôi không thích giọng điệu đó.” Câu nói ngắn gọn, nhưng ẩn chứa sự tự trọng, cương quyết và khéo léo. Nó không chỉ thể hiện ranh giới cá nhân mà còn giúp giữ cho tình huống không leo thang.

































Speak Your Mind