Nhiều người nhận ra một hiện tượng khá lạ trong các gia đình hiện nay, đó là con cái sống gần cha mẹ, ngày ngày được cha mẹ lo toan đủ thứ và cũng chăm lo cho cha mẹ đủ đường, chưa chắc đã được xem là “thân” bằng những người con sống xa, chỉ thỉnh thoảng gọi điện hỏi han.
Lý do không phải vì ai ít hiếu thảo hơn ai, cũng không phải vì cha mẹ thiên vị. Đôi khi, vấn đề nằm ở chỗ tình thân cũng cần khoảng cách vừa đủ để không bị… ngột ngạt.
Không ít người vì muốn chăm sóc cha mẹ chu đáo nên chọn sống chung hoặc ở thật gần cha mẹ. Mọi sinh hoạt, bữa ăn, thuốc men họ đều lo liệu cẩn thận. Nhưng sống quá gần, những khác biệt nhỏ về thói quen, cách nghĩ, cách nói chuyện rất dễ biến thành va chạm. Ngày nào cũng gặp nhau, chuyện bé xé ra to, dần dần tạo thành khoảng cách vô hình.
Có những người con bỏ ra rất nhiều công sức, tiền bạc để chăm sóc cha mẹ, nhưng lại hiếm khi nhận được lời khen hay sự ghi nhận. Trong khi đó, người con sống xa, chỉ cần một cuộc gọi, vài câu hỏi han, lại khiến cha mẹ vui cả ngày. Điều này không phải vì ai tốt hơn ai, mà vì sự quan tâm nếu trở thành điều “mặc định” thì rất dễ bị xem là hiển nhiên.
Khi yêu thương quá sát sao, đôi khi chính cha mẹ cũng mất đi không gian riêng của mình. Họ không còn nhịp sống quen thuộc, không còn bạn bè, không còn những thú vui cá nhân. Sự chăm sóc lúc này, dù xuất phát từ lòng tốt, cũng có thể trở thành một dạng ràng buộc nhẹ nhàng nhưng mệt mỏi.

































Speak Your Mind