January 25, 2026

Bài dự thi “Việt Nam trong tôi”: Âm vang Cố thổ

  • Camera vụ cướp vàng trong đêm ở Ninh Bình: 2 đối tượng có sự phân công rõ ràng
  • HLV tuyển Thái Lan tuyên bố sở hữu nhiều cầu thủ trẻ tài năng hơn U23 Việt Nam
  • Bắt được hung thủ 70 tuổi sát hại 2 mẹ con ở Cà Mau

  • CỐ THỔ

    Trên đồng bàng bạc màu xanh

    Bóng cha dưới nắng long lanh lưỡi cày

    Lưng trời một vệt khói bay

    Chiều bom dội xuống, gió lay khóm rào

    Hồi đó đất ruộng màu nâu

    Một con trâu đứng, một câu hát buồn

    Nửa làng nằm lại chiến trường

    Nửa làng gói gạo, ghém hương khóc thầm

    Dáng ai gầy guộc gieo mầm

    Cây vươn lên lửa, người nằm dưới cây

    Có lần mẹ bảo tôi hay:

    “Đời cha khai đất, đời này phải vun”

    Tôi đi học, gói khoai sùng

    Gió bên tai thổi chuyện thun thút đời

    Mỗi con chữ giữa trang phơi

    Là niềm tin gửi một thời chưa yên

    Bây giờ lúa trĩu nghiêng nghiêng

    Quê xưa vẫn giữ dáng hiên ngang đời

    Tôi về cúi xuống lưng trời

    Gôn lên chỗ cũ nơi người hóa quê.

    screenshot 39 0645
    Hình ảnh tại xã Hòa Xá (Hà Nội). (Ảnh minh họa: Định Nguyễn)

    ***

    ÁO CHÀM

    Chiếc áo chàm mấy lượt may

    Chỉ chưa kịp chắc đã lay ra đồng

    Một thời đói lả lưng cong

    Mà chân vẫn bước, mà lòng vẫn tin

    Áo chàm ai vượt bom mìn

    Che đầu con nhỏ giữa đêm súng rền

    Gió lùa áo đã rách sờn

    Mẹ ngồi vá lại lòng mơn man buồn

    May áo chàm, kết quê hương

    Chạy qua vải cũ, luồn đường đạn bay

    Vững lên! giữa lửa vây đầy

    Vai trần giữ đất, tay gầy giữ mơ

    Nay tôi mặc áo phẳng phơ

    Thấy trong nếp vải tuổi thơ vẫn còn

    Đường kim mẹ kết vuông tròn

    Nối hai miền Đất Nước còn vẹn nguyên.

    ***

    ÂM VANG CỐ THỔ

    Đất này máu đã từng rơi

    Dưới chân tôi đứng vọng lời người xưa

    Mẹ ru con giữa bom mưa

    Giữa bão đạn, giữa những trưa khói đồng

    Mênh man giữa những được không

    Người xưa gọi, họ vững lòng đi lên

    Dẫu bom vang, dẫu súng rền

    Ngại chi gian khó đáp đền núi sông

    Vai gầy theo bước tổ tông

    Đứa con lội bão ra đồng theo cha

    Trước tròn trung hiếu đạo gia

    Sau cho vẹn nghĩa nước nhà quê hương

    Tôi nghe vang dội chiến trường

    Trên vai vết đạn còn vương máu đào

    Mỗi lần về, lòng lại đau

    Âm vang cố thổ thấm vào thịt da.

    ***

    CHỐN XƯA

    Còn không bờ giậu liêu xiêu?

    Nơi ánh dương lặn giữa chiều rụng rơi

    Con đê mẹ gánh lưng trời

    Giờ rêu phủ kín cả lời ru xưa

    Trăng ơi! sao ngủ gốc dừa

    Gió ơi! sao chẳng chịu lùa vào mơ

    Đòn tay gãy tự bao giờ

    Mái tranh chênh chếch, trổ trơ mấy buồn

    Mẹ quê ôm hết tròn vuông

    Nhớ hoài cái bóng gầy ôm lấy đời:

    “Mẹ thương con lắm con ơi…”

    Sao đời mẹ khổ mà đời con vui?

    Nay về lại với bùi ngùi

    Giậu tre vẫn ở thủi thui ngoài rào

    Con đê xưa vẫn cao cao

    Người quê xưa đã chốn nào? người ơi!


    Speak Your Mind

    *