January 25, 2026

Bài dự thi “Việt Nam trong tôi”: Về thăm chiến khu D anh hùng

  • NSƯT duy nhất đổi đời nhờ bị cả nước chê xấu, nhan sắc ngoài đời ăn đứt trên phim
  • Bắt, khám xét nơi ở của sinh viên Đào Nguyên Bách và một công nhân, thu hồi toàn bộ số vàng
  • Nhân vật có EQ thấp nhất Thủy Hử

  • Chúng tôi di chuyển bằng xe ô tô. Con đường xuyên rừng bừng sáng với những vệt hoa rừng nở rực rỡ, khiến du khách ngỡ trước vẻ đẹp kiêu sa của rừng Mã Đã. Càng vào sâu trong rừng, chúng tôi càng cảm nhận rõ hơi thở của rừng xanh. Tiếng gió vi vu hòa cùng tiếng chim rừng hót khiến khu rừng như trở nên sống động hơn. Mở cửa kính ô tô, chúng tôi trầm trồ trước sự kỳ vĩ của rừng già và bất ngờ trước sự đổi thay trên quê hương anh hùng.

    Lật dở cuốn lịch sử chiến khu D mới hay biết xưa kia, “Mã Đà Sơn cước” là vùng đất hoang vu, nơi sinh sống của đồng bào người S’tiêng, Châu Mạ… nơi đây được coi là địa phận “ma thiêng nước độc”. Giữa cánh rừng bạt ngàn ấy, biết bao nguy hiểm luôn rình rập: thú dữ, những cánh rừng dễ khiến con người lạc vào mê cung không lối thoát, những dòng suối chảy siết, nơi cái chết luôn hiện hữu. Thế nhưng, trong hai cuộc kháng chiến trường kỳ của dân tộc, các chiến sĩ của ta đã biến nơi đây thành căn cứ cách mạng, làm nên những chiến công hiển hách. Chính Đảng ta đã lãnh đạo, chỉ đạo thực hiện công tác vận động đồng bào dân tộc thiểu số vùng căn cứ kháng chiến tham gia xây dựng căn cứ, bảo vệ lực lượng cách mạng, củng cố hậu phương vững chắc.

    Trong những năm kháng chiến ấy, đồng bào chủ yếu ăn ngô, khoai, sắn, tự nguyện ủng hộ cho bộ đội ta trăm gùi thóc, trâu, bò. Người dân ở đây vẫn nhắc và nhớ đến anh hùng lực lượng vũ trang nhân dân A Nui trong 7 năm kháng chiến, anh đã gùi được 138 tấn hàng. Kiện tướng “chân đồng vai sắt” – Hồ Dục, đã từng đi gùi hàng 300 ngày liên tục. Đúng là sức mạnh phi thường của tinh thần đoàn kết.

    screenshot 24 0848

    Anh Phạm Ngọc Vũ, Trạm trưởng Trạm kiểm lâm Khu di tích Trung ương Cục miền Nam đón chúng tôi nụ cười nồng hậu, dẫn đoàn chúng tôi lội bộ vào rừng Trung ương cục Miền Nam. Đường mòn vào rừng dài hàng chục cây số, có nhiều loài cây gỗ bản địa như bằng lăng, gõ đỏ, cây dầu cao 40-50m, cây rừng, dây leo chằng chịt quấn lấy nhau, đan kết tạo thành màu xanh bạt ngàn. Vừa đi anh vừa giới thiệu với chúng tôi hệ thực vật phong phú tại khu bảo tồn với hơn 1.558 loại thực vật thuộc 665 chi, 166 họ. Trong đó có 44 loại thực vật quý hiếm có tên trong sách đỏ Việt Nam. Nhìn ngắm những cây cổ thụ đứng sừng sững với những thân cây cao lớn vươn lên đón ánh mặt trời. Dưới vòm cây, ánh nắng xuyên qua tạo nên những vết sáng lung linh trên mặt đất đỏ bazan. Đi trong rừng xanh mới thấy mình nhỏ bé và cảm giác muốn sống chậm lại để cảm nhận được thiên nhiên thật tươi đẹp.

    Trên đường đi anh Vũ tiếp tục giới thiệu cho đoàn chúng tôi về tổng thể khu di tích Chiến khu D, nơi có 3 di tích lịch sử cấp quốc gia là địa đạo Suối Linh, Trung ương Cục miền Nam và Khu ủy miền Đông Nam Bộ. Đây là căn cứ bí mật che chở cho nhiều nhà lãnh đạo Đảng, Nhà nước từng sống, chiến đấu trong giai đoạn đầu cuộc kháng chiến chống Mỹ. Mải miết băng rừng, chúng tôi đến di tích căn cứ Trung ương Cục miền Nam, nằm cặp theo sông Mã Đà, suối Nhung, suối Mum. Trong giai đoạn 1961-1962, Đảng ta chọn nơi đây làm nơi đứng chân của Trung ương Cục miền Nam. Sau nhiều lần được đầu tư, tôn tạo, di tích căn cứ Trung ương Cục miền Nam hiện có các công trình như Nhà bia chính, Nhà trưng bày hiện vật, Đền tưởng niệm, Đền thờ liệt sĩ Mã Đà, Tượng đài Chiến sĩ Giải phóng quân, Nghĩa trang liệt sĩ Mã Đà… cùng nhà làm việc, giao thông hào, hầm trú ẩn. Những căn nhà được dựng bằng cây rừng được xây dựng theo kiểu bán âm và lợp lá trung quân. Nhìn ngắm căn nhà, chúng tôi như được xem lại những thước phim lịch sử được quay chậm lại về thời “miền Đông gian lao mà anh dũng”.

    Chúng tôi tiếp tục di chuyển đến phần nghĩa trang liệt sĩ Mã Đà. Anh Phạm Ngọc Vũ, bùi ngùi chia sẻ: Đây là nghĩa trang không có những nấm mồ. Bởi ở chính nơi đây, dưới đất đỏ của miền Đông gian lao và anh dũng, biết bao thế hệ cha anh, những người chiến sĩ cách mạng ở tuổi đôi mươi đã phải gác lại chuyện riêng của mình, chia tay gia đình, bỏ lại quê hương yêu dấu để đến vùng đất này chiến đấu và hy sinh. Máu và xương thịt các anh mãi mãi ở đây. Tất cả chiến sỹ ấy hiện chưa xác định danh tính. Chúng tôi ai nấy đều đi rất khẽ khàng.

    Anh Vũ nghẹn ngào chia sẻ: “Trước khi các chiến sỹ đã hi sinh vì Tổ quốc được gọi chung là anh hùng dân tộc, họ là cha, là con, là anh, là em, những người có tên tuổi riêng trong mỗi gia đình bình thường. Giờ đây, chỉ còn lại những ngôi mộ gió để đời sau tưởng nhớ và tri ân. Bởi theo những cựu chiến binh sống sót trở về kể lại, những trận đánh giữa ta với đích diễn ra rất ác liệt. Đã có biết bao chiến sỹ hi sinh. Trong lúc ấy họ chỉ kịp đưa đồng đội mình vào đất mẹ. Mong hòa bình lập lại sẽ đưa các anh về quê an táng. Nhưng hết trận đánh này đến trận đánh khác, nơi các anh nằm xuống bị bom đạn quân thù dội xuống, xóa nhòa mọi dấu vết. Với sự nỗ lực Đảng bộ, chính quyền Đồng Nai đến nay đã tìm kiếm 60 hài cốt liệt sỹ và quy tập về nghĩa trang liệt sỹ Đồng Nai”.

    Chúng tôi ai nấy nghe xong đều rất xúc động. Tôi có cảm nhận như những tán cây xanh mướt, những con đường mòn uốn lượn, tất cả đều như đang kể lại câu chuyện về những người anh hùng đã hi sinh. Những chiến sỹ đã sống một cuộc đời đầy gian khổ, nhưng cũng đầy vinh quang. Nên thế hệ chúng ta hôm nay, được sống và làm việc trong môi trường hòa bình, độc lập, chúng ta càng phải trân trọng hơn những công lao to lớn của thế hệ cha anh mình.

    Đúng là có đi thực tế mới càng thêm tự hào về thế hệ cha anh. Trong bao gian lao, vất vả, với ý chí và tình yêu nước thiêng liêng, cao cả, lớp lớp những chiến sỹ đã không ngại gian khổ, sẵn sàng cầm súng để bảo vệ Tổ quốc. Chuyến đi thăm Chiến khu D đã để lại trong tôi nhiều cảm xúc khó quên. Những câu chuyện về các chiến sĩ đã chiến đấu và hi sinh nơi đây như một lời nhắc nhở về lòng yêu nước, tinh thần bất khuất và sự kiên cường của dân tộc Việt Nam. Không có những nấm mồ vô danh, chỉ có những sự hi sinh cao cả và thiêng liêng.

    Rời khỏi rừng Mã Đà, tôi mang theo trong lòng niềm tự hào và lòng biết ơn vô hạn đối với những người anh hùng đã ngã xuống vì độc lập, tự do của Tổ quốc. Để chúng ta hôm nay, được sống trong hòa bình và tự do.


    Speak Your Mind

    *