January 23, 2026

Tác giả Lê Hoài Việt: Giải thưởng tại cuộc thi “Việt Nam trong tôi” sẽ là “nốt son” tôi nhớ suốt cuộc đời!

  • Mua phụ gia thực phẩm từ Trung Quốc rồi 'hô biến' thành hạt nêm Knorr, A-One
  • Harry Potter công bố chuỗi sự kiện toàn cầu mừng sinh nhật tuổi 25
  • Cruz Beckham gây bão dư luận bằng động thái lạ giữa ồn ào của gia đình

  • Tại lễ trao giải cuộc thi viết Việt Nam trong tôi diễn ra vào sáng nay (27/8) tại trụ sở Báo NTNN/ Dân Việt, PV đã có dịp trò chuyện cùng anh Lê Hoài Việt Giảng viên Trường Đại học Mở TP Hồ Chí Minh, Thành viên Hội đồng Tư vấn và Hỗ trợ Khởi nghiệp Quốc gia phía Nam, tác giả của tác phẩm “Giữ một niềm riêng về đất Việt”.

    Vượt qua hơn 1.000 bài dự thi để ghi tên mình trong top 16 tác phẩm xuất sắc nhất, anh không chỉ mang đến một góc nhìn giàu trải nghiệm về tình yêu quê hương, mà còn khẳng định trách nhiệm của thế hệ trí thức trẻ trong việc lan tỏa niềm tự hào dân tộc.

    Cảm xúc của anh thế nào khi tác phẩm của mình vượt trên hơn 1000 tác phẩm và được xướng tên trong lễ trao giải cuộc thi viết “Việt Nam trong tôi”?

    – Thực ra bản thân tôi từng tham gia khá nhiều cuộc thi về học thuật lẫn thực chiến về kinh doanh/khởi nghiệp, kỹ năng sư phạm, cả trong và ngoài nước. Mỗi cuộc thi đều cho tôi một niềm vui, niềm hạnh phúc riêng. Nhưng thú thật, khi nghe tin bài viết của mình thuộc top 16 những tác phẩm sẽ nhận được giải thưởng trong tổng số 1124 tác phẩm tham gia cuộc thi Việt Nam trong tôi, tôi gần như vỡ oà cảm xúc!

    Đối với một người Việt Nam yêu nước, cuộc thi này mang một tầm vóc ý nghĩa hết sức đặc biệt, nhất là nó còn được gắn với kỷ niệm 80 năm Quốc khánh 2/9. Đây cũng là lý do ngay sau khi biết tin mình được nhận giải, tôi đã đặt vé máy bay từ TP.Hồ Chí Minh ra Hà Nội trực tiếp nhận giải. Tôi tin rằng đây sẽ là “nốt son” mà mình sẽ nhớ mãi suốt cuộc đời này.

    Điều gì đã thôi thúc anh tham gia cuộc thi này?

    – Hạnh phúc của một người làm giáo dục như tôi là được chia sẻ. Tôi cho rằng bên cạnh việc trao đi những kiến thức hay kinh nghiệm chuyên ngành, làm cho sinh viên hiểu và tự hào về đất nước mình, yêu thêm dân tộc mình cũng là một sứ mệnh mà tôi tự đeo mang.

    Do đó, tôi xem việc tham gia cuộc thi Việt Nam trong tôi như một cơ hội quý để có thể gieo ý niệm, lan toả tinh thần một lòng hướng về đất nước đến đông đảo độc giả báo Dân Việt, đặc biệt là những người trẻ mà tôi có cơ hội tiếp xúc.

    Với tôi, mỗi bài viết, mỗi câu chữ trong các tác phẩm tham gia cuộc thi không chỉ là niềm riêng của các tác giả, mà còn là một mảnh ghép nhỏ trong bức tranh lớn về một Việt Nam nhiều màu sắc đang bước vào kỷ nguyên vươn mình.

    le hoai viet 2 1803
    Tác giả Lê Hoài Việt hiện là Giảng viên Trường Đại học Mở TP Hồ Chí Minh; Thành viên Hội đồng Tư vấn và Hỗ trợ Khởi nghiệp Quốc gia phía Nam. (Ảnh: NVCC)

    Đâu là nguồn cảm hứng, lý do anh chọn đề tài cho tác phẩm “Giữ một niềm riêng về đất Việt”? Trong số những chi tiết anh viết trong bài dự thi này, chi tiết nào để lại cho anh ấn tượng sâu đậm nhất?

    Nguồn cảm hứng đến với tôi rất tự nhiên, từ chính những chuyến đi và cả những lần trở về. Tôi đã đi qua gần 30 quốc gia, bước chân vào nhiều quảng trường lộng gió, ngồi trong không ít hội trường quốc tế, nhưng càng đi xa, tôi càng hiểu rõ một điều rằng ở trong nước, tôi có thể chỉ là Lê Hoài Việt, một giảng viên đại học, một công dân bình thường. Nhưng khi bước ra khỏi biên giới, tôi mang trên vai mình hình ảnh của quốc thể, của Việt Nam.

    Chính suy nghĩ đó thôi thúc tôi chọn đề tài Giữ một niềm riêng về đất Việt như một cách khẳng định với bản thân rằng tình yêu nước không phải là khái niệm trừu tượng. Nó trở thành điểm tựa giúp tôi sống ngay ngắn, phẳng phiu trong nhân cách để không làm tổn hại hình ảnh của một Việt Nam trong mắt bạn bè quốc tế.

    Chi tiết để lại nhiều cảm xúc nhất đối với tôi có lẽ là khoảnh khắc đứng giữa dòng người trong lễ diễu binh ngày 30/4 tại TP HCM. Dưới nắng gắt đầu hè, khi Quốc ca vang lên, tôi bất giác đặt tay lên ngực và thấy rõ nhịp tim mình hòa vào nhịp điệu của dân tộc. Đó là giây phút tôi cảm nhận sâu sắc sự kết nối giữa quá khứ đổ máu gìn giữ độc lập và hiện tại đang ngẩng cao đầu. Và do vậy, “niềm riêng” mà tôi viết thật ra lại là “niềm chung” của biết bao người Việt Nam.

    mg 3274 1338 1808
    Tác giả Lê Hoài Việt (thứ 3, từ phải sang) trong buổi Lễ trao giải cuộc thi viết “Việt Nam trong tôi”.

    Anh có nhận định gì về chất lượng cũng như sự phong phú của các tác phẩm dự thi tại cuộc thi viết “Việt Nam trong tôi”?

    Tôi thực sự ấn tượng với sự phong phú của cuộc thi năm nay. Các tác phẩm trải dài qua nhiều thế hệ, từ những người từng đi qua chiến tranh, lưu giữ ký ức bằng máu và nước mắt, cho đến thế hệ trẻ lớn lên trong hòa bình, viết bằng trải nghiệm hội nhập, khát vọng vươn lên. Mỗi độ tuổi mang đến một lăng kính riêng, bao gồm cả ký ức chiến trường, câu chuyện đời thường, hay những suy tư rất mới của thế hệ Z.

    Chính sự giao thoa ấy đã tạo nên một bức tranh đa thanh, nơi mỗi lát cắt đều bổ sung cho nhau, làm rõ hơn hình ảnh một Việt Nam hôm nay vừa có chiều sâu lịch sử, vừa có sức sống đương đại. Tôi nghĩ đó cũng là giá trị lớn nhất của cuộc thi khi không chỉ dừng ở việc vinh danh tác phẩm, mà còn là nơi hội tụ ký ức và khát vọng của nhiều thế hệ cùng gửi gắm vào hai tiếng Việt Nam.

    Bên cạnh việc tham gia lễ trao giải cuộc thi viết “Việt Nam trong tôi”, anh cũng dự lễ kỷ niệm 80 năm Quốc khánh Việt Nam với chủ đề “Tám thập kỷ nông dân đồng hành cùng đất nước” do báo NTNN/ Dân Việt tổ chức vào sáng 27/8. Sự kiện này có để lại cho anh nhiều dấu ấn?

    – Với tôi, buổi lễ trao giải hôm nay vừa trang trọng vừa ấm cúng. Ấn tượng sâu nhất có lẽ là khoảnh khắc Nghệ sĩ ưu tú Đặng Thuật cất lên bài hát Lắng nghe Tổ quốc gọi tên mình, rồi cả khán phòng đồng loạt vẫy cờ đỏ sao vàng. Âm nhạc, sắc đỏ của cờ và cảm xúc của hàng trăm con người như hòa lại thành một nhịp chung, tạo nên một hình ảnh rất đẹp. Và tôi biết hình ảnh này sẽ gieo neo trong tôi thật lâu.

    Tôi cũng nhìn thấy sự giao thoa thế hệ rất rõ trong hội trường khi những người từng đi qua chiến tranh ngồi cạnh những người trẻ lớn lên trong hòa bình. Mỗi gương mặt là một câu chuyện, và tôi cảm thấy mình nhỏ đi giữa một đại tự sự chung mang tên Việt Nam. Rời khán phòng, tôi tự nhắc mình phải sống và viết nghiêm cẩn hơn, dạy sinh viên của mình kỹ hơn về niềm tự hào dân tộc lẫn kiến thức chuyên ngành, vì những cảm xúc vừa nhận được hôm nay không chỉ để nhớ mà để biến thành trách nhiệm mỗi ngày.

    Cảm ơn những chia sẻ của anh!


    Speak Your Mind

    *