
Bên trong ngôi làng 'một quả thận'
Ngôi làng ‘một quả thận” tại Bangladesh.
Bị dồn đến bước đường cùng vì nghèo đói, nhiều người Bangladesh chấp nhận bán thận với hy vọng đổi đời nhưng thứ họ nhận lại chỉ là đau đớn, lừa dối và sự ruồng bỏ. Phía sau mỗi ca ghép tạng xuyên biên giới Bangladesh – Ấn Độ là một mạng lưới tinh vi, vận hành bằng giấy tờ giả, hối lộ và lòng tham.
Giấc mơ dang dở
Ngồi bên hiên nhà, anh Safiruddin, 45 tuổi, phải chịu đựng cơn đau âm ỉ ở hông, là di chứng từ ca phẫu thuật ghép thận cách đây một năm. Anh bán một bên thận với giá gần 3 nghìn USD với mong muốn đổi lấy cuộc đời tốt hơn cho 3 người con nhưng số tiền đã cạn từ lâu, căn nhà chưa xây xong còn sức khỏe sa sút trầm trọng.
Safiruddin không biết ai đã nhận thận của mình. Những người môi giới không nói gì, họ trả tiền, chuẩn bị toàn bộ giấy tờ và thủ tục đưa anh sang Ấn Độ dưới dạng thị thực y tế. Tại quốc gia láng giềng, Safiruddin mang một danh tính mới là quan hệ ruột thịt với người được ghép thận.
Tại Ấn Độ, Đạo luật Ghép tạng Người (THOA) năm 1994 giới hạn việc hiến thận trong phạm vi gia đình gồm cha mẹ, con cái, anh chị em ruột hoặc vợ/chồng. Nếu người hiến là người ngoài, ca ghép phải được ủy ban cấp phép của nhà nước chấp thuận sau khi kiểm tra lý do hiến tặng.
Tuy nhiên, theo các chuyên gia, những kẽ hở trong quy trình phê duyệt chính là mảnh đất màu mỡ cho các đường dây buôn bán hoạt động.
Họ chỉ cần làm giả giấy tờ từ chứng minh thư, giấy khai sinh, công chứng là có thể tạo ra mối quan hệ gia đình ‘hợp pháp’ giữa người cho và người nhận. Những bộ hồ sơ này sau đó được nộp lên ủy ban cấp phép. Và ở nhiều trường hợp, ủy ban vẫn phê duyệt vì thiếu kiểm tra chặt chẽ hoặc vì những động cơ không rõ ràng.
Với những giấy tờ giả mạo, các ca ghép thận bất hợp pháp được ngụy trang dưới hình thức “hiến tặng tự nguyện”. Trên giấy tờ, người hiến vì lòng trắc ẩn. Thực tế, họ bị mua chuộc bằng vài nghìn USD, đổi lại là một phần cơ thể và sức khỏe suy sụp. Sau ca mổ, người hiến được đưa về Bangladesh, không kèm theo đơn thuốc hay bất kỳ dịch vụ chăm sóc y tế nào, để xóa sạch bằng chứng. Đổi lại, họ chịu những di chứng dai dẳng.
Hệ thống đó tiếp tục tồn tại không chỉ nhờ vào sự thiếu thốn và tuyệt vọng của người nghèo, mà còn bởi sự thờ ơ, dễ dãi và đôi khi là thông đồng trong hệ thống giám sát y tế xuyên quốc gia.
Câu chuyện của Safiruddin không phải là một ngoại lệ, mà là tình trạng chung của nhiều người dân làng Baiguni (Bangladesh). Những năm qua, nhiều người ở đây đã bán thận cho các bên môi giới Ấn Độ với niềm tin vào một tương lai tốt đẹp hơn. Vì vậy, ngôi làng của họ còn có tên gọi khác là làng “một quả thận”.

Ngành hiến tạng ở Ấn Độ có nhiều kẽ hở.
Nạn nhân thành kẻ săn mồi
Từng mong tìm được lối thoát khỏi cảnh nghèo đói, chị Josna Begum, 45 tuổi, sống tại làng Baiguni, giờ đây chỉ còn lại nỗi đau và sự phản bội. Sau cái chết của chồng vào năm 2012, chị vất vả nuôi 2 con gái. Năm 2019, sau khi tái hôn, chị và chồng mới cưới bị dụ dỗ bán thận sang Ấn Độ.
Những kẻ môi giới hứa trả cho cặp đôi gần 5,7 nghìn USD nhưng sau ca phẫu thuật, họ chỉ nhận về chưa đầy một nghìn USD. Hai vợ chồng được đưa sang Ấn Độ bằng xe bus, ở trọ gần Viện Tim mạch Quốc tế Rabindranath Tagore, bang Kolkata, nơi tiến hành ca phẫu thuật.
“Đó là một sai lầm. Giờ đây, tôi không thể làm việc nặng nhọc và lúc nào cũng sống nhờ thuốc. Thế nhưng, gia đình tôi không bao giờ đủ tiền mua thuốc”, Josna nói.
Nhiều nạn nhân sau khi bị lừa thì trở thành một mắt xích trong đường dây môi giới. Anh Mohammad Sajal (tên đã được thay đổi), từng là doanh nhân nhưng phá sản sau một phi vụ làm ăn thất bát vào năm 2021. Không còn đường sống, Sajal chấp nhận bán thận tại Bệnh viện Venkateshwar, bang New Delhi, với hi vọng nhận được 8,2 nghìn USD nhưng chỉ thu về hơn một nghìn USD.
Không chấp nhận việc bị lừa, Sajal tham gia vào đường dây môi giới với tư cách là “cò”, chuyên đi lôi kéo người khác. Trong nhiều tháng, anh làm việc cho một nhóm tổ chức các ca ghép thận bất hợp pháp cho người Bangladesh tại Ấn Độ. Nhưng sau khi xảy ra mâu thuẫn về tiền bạc với những người cầm đầu, Sajal bỏ trốn, lo sợ mình có thể bị thủ tiêu.
“Tôi đang đứng trước họng súng của băng đảng này. Càng làm việc, tôi càng phát hiện hoạt động buôn bán nội tạng không chỉ hoạt động mạnh ở Bangladesh, mà còn cắm rễ sâu trong hệ thống y tế của Ấn Độ. Từ bác sĩ, người nhận đến môi giới ở hai đầu biên giới đều được hưởng lợi”, Sajal chia sẻ.
Bất chấp mối nguy hiểm, các đường dây buôn bán nội tạng vẫn hoạt động nhộn nhịp, khai thác nỗi tuyệt vọng của người nghèo và sự khan hiếm nội tạng ở Ấn Độ. Những người như Josna, Safiruddin hay Sajal đều rơi vào cùng một cái bẫy. Đó là lời hứa về số tiền lớn, cuộc sống mới, sự an toàn để rồi nhận lại chỉ là đau đớn, bị bỏ rơi và danh tính bị tước đoạt.
Phía sau mỗi ca ghép tạng trôi nổi là một chuỗi những tổn thương không được chăm sóc, những cơ thể không được hồi phục, và những con người bị buộc phải im lặng trong sự lãng quên. “Không ai bán thận vì thích. Họ làm vậy vì quá tuyệt vọng”, Sajal giải thích.

































Speak Your Mind