Tôi là một giáo viên trung học. Hơn 15 năm đứng lớp, tôi đã quen với việc quản lý học sinh bằng nề nếp, kỷ luật và cả những lời nhắc nhở thường xuyên. Học trò của tôi nhiều em ngoan ngoãn, có em bướng bỉnh, nhưng nhìn chung tôi đều nắm bắt được tâm lý các em, giúp các em trưởng thành. Ít nhất, tôi luôn tin như vậy.
Thế nhưng, tôi lại thất bại ngay trong việc đối diện với con trai mình.
Con tôi năm nay học lớp 10. Ở trường, cháu vốn được các thầy cô nhận xét là ngoan, học hành cũng tạm ổn, không phải lo lắng nhiều. Nhưng ở nhà, tôi luôn thấy con… có vấn đề. Tôi để ý từng chút một: đi học về mệt mỏi mà lười học bài, tôi liền nhắc; ngồi lâu trong phòng, tôi lại hỏi cặn kẽ; đi với bạn bè thì tôi truy nguyên cả tên tuổi, gia cảnh của từng đứa bạn. Nhiều khi tôi còn “giảng giải” cho con y như trên lớp: rằng bạn này không tốt, rằng mối quan hệ kia không lành mạnh, rằng việc con làm là thiếu trách nhiệm…
Tôi cứ nghĩ, với kinh nghiệm dạy học, tôi hiểu rõ tâm lý lứa tuổi, nên những điều tôi nói sẽ giúp con định hướng. Nhưng rồi một lần, con trai buột miệng: “Mẹ lúc nào cũng quản con như quản học sinh, con mệt lắm rồi”.
Tôi sững người. Con tôi không phải học sinh của tôi, sao tôi lại áp dụng cái cách nhìn ấy lên con? Thế nhưng, trong lòng, tôi vẫn cố biện hộ: “Mẹ làm thế là vì thương con thôi”.

































Speak Your Mind