
Danh tướng Nhạc Phi đặt nền móng cho võ thuật hiện đại Trung Quốc
Hình tượng danh tướng Nhạc Phi trên màn ảnh – Ảnh: SH
Huyền thoại về Nhạc gia tán thủ
Trong lịch sử Trung Quốc, Nhạc Phi (1103-1142) luôn được nhắc đến như một biểu tượng trung liệt, cũng như một nhà quân sự đại tài.
Nhưng không chỉ vậy, các giai thoại về võ học dân gian của Trung Quốc còn gắn liền Nhạc Phi với hệ thống võ thuật chiến đấu ngày nay – bộ môn tán thủ.
Theo nhiều thư tịch cổ của tỉnh Hồ Bắc (thời Nam Tống là Ngạc Châu, nơi Nhạc Phi từng đóng quân thời gian dài), Nhạc Phi xuất thân trong thời loạn, sớm học võ nghệ để nhập ngũ.
Không chỉ vậy, khi trở thành tướng quân, ông còn hệ thống một số loại võ thuật giàu tính thực chiến thời đó, tạo thành một bộ “Nhạc gia quyền”, hay thường gọi là “Nhạc gia tán thủ”, áp dụng huấn luyện cho binh sĩ.
Hệ thống tán thủ này gồm các đòn đánh tay, chân và vật, chuyên về cận chiến, được đánh giá rất cao trên sa trường.

Nhạc Phi do Huỳnh Hiểu Minh (giữa) thủ vai – Ảnh: XN
“Tán” có nghĩa là rời rạc, không thành một hệ thống quyền pháp xuyên suốt. “Tán thủ” được hiểu là loại võ thuật dùng tay không, không theo bài quyền cố định.
Hệ thống “tán thủ” này đối lập với các loại võ thuật, kungfu truyền thống Trung Hoa như Thiếu Lâm, Võ Đang, Nga Mi… Không mang tính triết lý, không cần hệ thống bài bản, nhưng lại giàu tính thực chiến, linh hoạt.
Nhiều tài liệu dân gian và võ thuật thời Minh – Thanh đều nhắc đến “Nhạc gia quyền” như một trong “Ngũ quyền Bắc phái”.
Các võ phái tại vùng Hồ Bắc, Giang Tây, An Huy ngày nay vẫn lưu truyền những bài quyền được coi là đời sau của Nhạc gia tán thủ.
Tạp chí Martial Arts of China (2004) cũng từng ghi nhận rằng một số bài quyền lưu hành trong dân gian được gắn với tên Nhạc Phi và có cấu trúc đòn thế mang tính thực chiến, thiên về tấn công nhanh, trực diện, ít hoa mỹ.
Trong tiểu thuyết Anh hùng xạ điêu, Kim Dung từng nhắc đến Nhạc gia tán thủ thông qua lời nhận xét của nhân vật Âu Dương Phong, rằng “Nhạc gia tán thủ do Nhạc Phi truyền lại là một tuyệt kỹ trong võ học”.
Nhạc Phi đặt nền móng về tư tưởng, tinh thần
Điều đáng nói, khi Trung Quốc bước vào thời kỳ hiện đại, cùng với nhu cầu cải tổ võ thuật để đưa vào thi đấu đối kháng, các nhà nghiên cứu võ thuật đã dựa nhiều trên tinh thần thực chiến của Nhạc gia tán thủ.
Bộ môn tán thủ (Sanda, còn gọi là Tán đả) ra đời từ giữa thế kỷ 20 như một hình thức đối kháng thể thao, với luật định rõ ràng, găng tay bảo hộ và hệ thống chấm điểm.
Các kỹ thuật đấm, đá, vật, quăng ngã đều được chuẩn hóa. Nhiều võ sư Trung Quốc cho rằng trong cội nguồn triết lý của tán thủ, có bóng dáng Nhạc Phi.
Võ sư Trần Hữu Long (nguyên HLV đội tuyển tán thủ Quảng Đông) từng nhận định: “Tán thủ hiện đại là sự tổng hòa tinh hoa võ học Trung Hoa, trong đó Nhạc gia quyền – tán thủ được xem như một nhánh cổ điển quan trọng, mang tính thực chiến, gần với đối kháng quân sự”.





























Speak Your Mind