Tháng 9 năm ngoái, chị Lưu Phương – một người phụ nữ 35 tuổi ở Sơn Đông (Trung Quốc) cầm tờ thông báo trả về từ trường mẫu giáo, đứng trong văn phòng hiệu trưởng, mắt đỏ hoe. Để cậu con trai 3 tuổi, bé Nono, được vào trường Mầm non song ngữ Yangguang – ngôi trường mầm non danh tiếng nhất thành phố, chị và chồng đã thay nhau quấn chăn xếp hàng trước cổng trường. Nhưng sự nỗ lực “hết lòng vì con” ấy cuối cùng chỉ đổi lại một tờ giấy trả về, dập tắt mọi hy vọng.
Chị Lưu Phương và anh Ngô Kiến Tùng, chồng chị, đều là nhân viên văn phòng bình thường. Khi Nono đến tuổi đi mẫu giáo, cả hai rơi vào lo lắng khi nghe hàng xóm bàn tán: “Mẫu giáo tốt là bước đệm để vào trường tiểu học danh tiếng”.
Trường Yangguang nổi tiếng với các lớp học ngoại ngữ cùng giáo viên bản xứ và cơ hội kết nối với các trường tiểu học trọng điểm, nhưng mỗi năm chỉ nhận 120 học sinh, khiến phụ huynh phải xếp hàng dài vài con phố để giành suất.
“Dù khó đến đâu, cũng phải để Nono vào học”, chị Lưu Phương quyết tâm. Từ cuối tháng 8, trước ngày đăng ký ba ngày, chị và anh Ngô Kiến Tùng mang theo ghế xếp, chăn và bánh mì, nước uống, đến “cắm trại” trước cổng trường.
Trong ba ngày ba đêm ấy, hai vợ chồng thay phiên nhau chịu đựng. Ban ngày, anh Ngô đi làm, chị Lưu đứng dưới nắng chang chang, chỉ dám ăn bánh mì tiện lợi để tiết kiệm thời gian. Ban đêm, cả hai chen chúc trên chiếc ghế xếp, đắp chung tấm chăn mỏng chống lại gió lạnh. Khi nhiệt độ xuống dưới 10 độ C vào rạng sáng, dù có miếng dán giữ nhiệt, chị Phương vẫn run cầm cập.
Có đêm thấy vợ mệt quá, anh Ngô khuyên về nhà nghỉ, nhưng chị lắc đầu: “Mình đi là mất chỗ, Nono sẽ không có trường để học”. Cuối cùng, đến ngày đăng ký, họ giành được suất thứ 89, nộp 30.000 tệ (khoảng 111 triệu đồng) học phí và 10.000 tệ (khoảng 37 triệu đồng) phí giữ chỗ, cả hai xúc động đến mức suýt bật khóc.

































Speak Your Mind