Bữa cơm tối năm ấy, trong ký ức của tôi, vẫn còn nguyên tiếng chén bát va vào nhau, mùi cơm canh đang còn nóng, và bầu không khí đặc quánh sự giận dữ. Bố và mẹ đã tranh cãi suốt cả buổi chiều, nhưng tôi vẫn nghĩ khi ngồi vào mâm cơm, mọi thứ sẽ lắng xuống. Trẻ con vốn ngây thơ như thế: chỉ cần còn bữa cơm chung, nghĩa là gia đình vẫn còn nguyên vẹn.
Thế nhưng, cuộc cãi vã không hề dừng lại. Lời qua tiếng lại mỗi lúc một gay gắt. Đỉnh điểm là khi bố đập mạnh bát cơm xuống bàn. Âm thanh ấy vang chát chúa, mảnh sứ vỡ văng tứ phía, hạt cơm rơi tung tóe. Tôi chết lặng. Mẹ lặng người. Bữa cơm kết thúc trong im lặng, nhưng trong tim tôi, tuổi thơ cũng nát tan kể từ giây phút đó.
Sau lần ấy, gia đình tôi như rẽ sang một hướng khác. Cãi vã thường xuyên hơn, sự im lặng cũng nặng nề hơn. Tôi còn nhớ, nhiều đêm nằm trong phòng, tôi nghe tiếng mẹ khóc, xen lẫn tiếng bố đóng cửa thật mạnh. Rồi một ngày, bố mẹ ly hôn. Không có gì quá bất ngờ, nhưng vết nứt đó biến thành một vực sâu không thể hàn gắn. Tôi theo mẹ, học cách lớn lên với một nửa gia đình bị bỏ lại phía sau.
Khi trưởng thành, tôi từng nghĩ mình đã quên đi cảnh bát cơm vỡ ấy. Nhưng hóa ra, ký ức tuổi thơ luôn nằm sâu trong tiềm thức, chỉ chờ dịp để trở lại.
Và rồi, khi xem Sex Education, mọi cảm giác dồn nén năm xưa ùa về. Có một cảnh phim tôi nhớ mãi: Otis bất lực chứng kiến cha mẹ không ngừng công kích nhau, cậu lặng im, nhưng ánh mắt đầy hoang mang và đau đớn. Ở một tập khác, Maeve trở về ngôi nhà đầy lộn xộn và bất ổn, nơi chẳng bao giờ mang lại cho cô cảm giác an toàn. Còn Aimee, dù sống trong một gia đình “ổn” hơn, nhưng lại chẳng bao giờ tìm được sự sẻ chia thực sự từ người lớn.
































Speak Your Mind