Có lần ngồi xem Sex Education, tôi chợt nhận ra: bộ phim này đâu chỉ nói về những rắc rối tuổi mới lớn xoay quanh tình dục. Đằng sau đó, các nhân vật đều phải vật lộn với mối quan hệ của chính mình với cha mẹ. Otis loay hoay trong việc đặt ranh giới cá nhân với mẹ; Adam đau đớn vì không thể hiểu nổi chuyện ly hôn của bố mẹ; còn Eric thì lưỡng lự, không biết có nên giới thiệu bạn trai với gia đình hay không.
Những tình tiết này gợi cho tôi một suy nghĩ: hóa ra cha mẹ cũng chỉ là con người. Họ không hoàn hảo, cũng có tổn thương và lo lắng riêng, và đôi khi chính điều đó lại vô tình ảnh hưởng đến con cái. Khi chúng ta biết nhìn nhận cha mẹ dưới góc độ con người bình thường, chấp nhận cả những khiếm khuyết của họ, thì mối quan hệ giữa cha mẹ và con cái mới trở nên chân thành, gắn bó hơn.
Và rồi tôi nhớ lại chuyện của chính mình với cậu con trai nhỏ hồi tháng trước. Vì nghĩ mình là trụ cột gia đình, nên hầu như việc gì tôi cũng ôm vào người. Nhiều khi đi làm về, đầu óc căng thẳng, chỉ mong ngồi yên nghỉ lấy 10 phút thôi, nhưng con cứ nhờ hết cái này đến cái kia, tôi lại đứng bật dậy làm ngay. Trong đầu tôi khi đó, “người bố tốt” có nghĩa là không bao giờ được từ chối con, dù mình có mệt đến đâu.

































Speak Your Mind