Tôi là một người mẹ bận rộn, làm việc trong ngành marketing với lịch trình dày đặc. Công việc cuốn tôi đi, từ những buổi họp kéo dài đến những chuyến công tác xa nhà. Con trai tôi, Minh, 15 tuổi, đang trong giai đoạn dậy thì, nhưng tôi luôn nghĩ con “đủ lớn” để tự lo. Tôi thường xuyên vắng nhà, để lại tiền và đồ ăn cho Minh, tin rằng chỉ cần đáp ứng vật chất là đủ. Nhưng tôi đã sai.
Một lần, tôi vô tình nghe được cuộc trò chuyện của Minh với một người bạn qua điện thoại. Thằng bé nói: “Mẹ tao lúc nào cũng bận, chắc mẹ không cần tao đâu”. Câu nói ấy như một nhát dao đâm vào tim tôi.
Tôi nhận ra rằng, trong mắt Minh, tôi không phải là người mẹ gần gũi, mà chỉ là một cái bóng mờ nhạt, luôn vội vã và xa cách. Tôi đã bỏ qua những dấu hiệu Minh cần tôi – những lần thằng bé im lặng bất thường, những bữa cơm thằng bé phải ăn một mình, hay ánh mắt buồn bã khi tôi lại thông báo phải đi công tác.
Khi xem Sex Education, tôi đặc biệt ấn tượng với nhân vật Maeve Wiley. Maeve lớn lên trong một gia đình thiếu vắng sự quan tâm của cha mẹ. Mẹ cô, Erin, là một người nghiện ma túy, để lại Maeve tự lập từ nhỏ, sống trong một chiếc xe lưu động và phải tự lo mọi thứ. Trong mùa 2, khi Erin trở lại sau thời gian cai nghiện, Maeve ban đầu hy vọng vào một mái ấm gia đình, nhưng rồi lại thất vọng khi mẹ tái nghiện. Cảnh Maeve ngồi một mình trong xe, ánh mắt vừa giận dữ vừa cô đơn, khiến tôi không thể cầm được nước mắt.


































Speak Your Mind