
Vì sao võ rắn hiện diện nhiều trong truyện Kim Dung?
Nhân vật Âu Dương Phong trên màn ảnh – Ảnh: SC
Chỉ xét riêng trong hệ thống tiểu thuyết của Kim Dung, xà quyền xuất hiện hầu như trong từng bộ truyện, và luôn là một loại chiêu thức độc đáo, lợi hại
Nổi tiếng nhất là nhân vật Âu Dương Phong trong Anh Hùng Xạ Điêu, với bộ “Linh xà quyền pháp” do ông tự sáng tạo, là một trong những môn võ công lợi hại nhất truyện.
Hay như trong Bích Huyết Kiếm, nhân vật chính Viên Thừa Chí cũng dương danh giang hồ với môn “Kim xà kiếm”, truyền thừa từ Kim Xà lang quân Hạ Tuyết Nghi.
Và còn rất nhiều hệ phái võ thuật khác cũng sử dụng các loại võ thuật, chiêu thức mô phỏng theo hình dạng, cách di chuyển của rắn, tạo thành một loại quyền thuật, bộ pháp độc đáo.
Vì sao là rắn?
Kim Dung có thể phóng đại, phóng tác rất nhiều những chi tiết liên quan đến võ thuật Trung Hoa, nhưng với riêng võ rắn, ông giữ khá đúng những giá trị thực tiễn.

Võ rắn rất phổ biến với nhiều hệ phái kung fu – Ảnh: XN
Trong võ học truyền thống, “xà quyền” (She Quan) là một hệ thống thực chiến có thật, bắt nguồn từ miền nam Trung Quốc, đặc biệt phổ biến tại các tỉnh Quảng Đông, Phúc Kiến và Chiết Giang từ khoảng cuối thời Minh đầu thời Thanh.
Các tư liệu cổ như Vũ kinh tổng yếu và một số ghi chép dân gian vùng Hoa Nam đã nhắc đến những bài quyền mô phỏng động tác loài rắn: lượn, lách, tấn công nhanh vào yếu điểm. Võ rắn sau này còn được hệ thống hóa thành một nhánh nhỏ của Nam quyền.
Một số phái võ nổi tiếng từng tích hợp các bài rắn vào giáo trình như phái Hồng Gia (Hung Gar), phái Phật Sơn hoặc các võ đường Thiếu Lâm ở miền nam.
Trong các bài quyền cổ, võ rắn thường dùng tay mô phỏng đầu rắn, thân linh hoạt, chuyển hướng bất ngờ. Mục tiêu không phải sức mạnh tuyệt đối mà là tốc độ, sự chính xác và độ hiểm độc khi tấn công vào các huyệt đạo.
Lý do rắn trở thành cảm hứng lớn như vậy trong võ thuật nằm ở chính đặc tính sinh học và cách thức săn mồi của nó.
Loài rắn vốn không có chân, di chuyển hoàn toàn nhờ sự uyển chuyển của cơ thể, nhưng lại là sát thủ đáng gờm trong tự nhiên. Những cú mổ của rắn có tốc độ chỉ vài phần trăm giây, khiến con mồi hầu như không phản ứng kịp.
Các nhà nghiên cứu võ thuật Trung Hoa thời cổ cho rằng việc mô phỏng chuyển động của rắn có thể giúp người tập tăng khả năng phản xạ, di chuyển mềm mại và tập trung sức lực vào một điểm nhỏ nhất để tạo ra sát thương lớn.





























Speak Your Mind