Cuối tuần dọn dẹp ban công, đầu ngón tay tôi vô tình chạm vào một chậu đất nung đã phai màu, đất trong chậu đã khô nứt, chỉ còn lại vài cọng rễ héo khô. Đó là cây sen đá con trai tôi trồng khi học lớp 9, cũng là “điểm bắt đầu” của những ngày gà bay chó sủa trong nhà. Đang ngẩn người, từ phòng khách vang lên câu thoại trong Sex Education – bộ phim một người bạn vừa giới thiệu cho tôi xem. Otis – nhân vật chính trong phim hét lên với mẹ mình khi cả hai đang cãi nhau: “Mẹ chẳng bao giờ chịu lắng nghe con!”. Câu nói ấy ngay lập tức kéo tôi về mùa hè oi bức ba năm trước.
Lúc đó, con trai tôi vừa lên lớp 9, áp lực học hành tăng đột ngột, vậy mà thằng bé lại mê mẩn trồng cây trồng cối. Trên đường đi học về, nó hay ghé tiệm hoa, dành dụm tiền ăn sáng để mua cây con. Lúc nghỉ giữa giờ làm bài tập, nó lại lăn lê bò toài ngoài ban công bày biện chậu cây, phủ đá trang trí, lau bụi trên lá.
Nhìn con dành thời gian cho “chuyện vô bổ” như thế, tôi càng ngày càng bực bội. Một tối nọ, tôi thấy nó chưa làm xong bài tập mà còn mải chụp ảnh cây sen đá mới mua, tôi không kìm được, ném chậu cây xuống đất: “Sắp thi vào 10 rồi mà còn chơi mấy thứ này! Nếu không đậu trường chuyên, sau này con sẽ hối hận đấy!”.
Chậu đất nung vỡ tan thành mấy mảnh, lá sen đá rơi vãi trên sàn gạch, con trai tôi ngồi sụp xuống nhặt mảnh vỡ, ngón tay bị cứa rách mà chẳng kêu ca, chỉ đỏ hoe mắt nói: “Mãi con mới nuôi sống được cây này…”.
Tôi chẳng để tâm đến nỗi uất ức của con, lại tiếp tục mắng mỏ, bảo nó “không biết điều”, “chẳng ra gì”. Từ hôm đó, không khí trong nhà như đóng băng, con đi học về là đóng cửa phòng, không nhắc đến cây cối nữa. Mỗi lần tôi muốn nói chuyện học hành, con sẽ im lặng hoặc cãi lại: “Mẹ chỉ quan tâm đến điểm số”.
Giờ nghĩ lại, những ngày đó đúng là một “cơn ác mộng” của gia đình tôi. Tôi ngày nào cũng săm soi bài tập và điểm thi thử của con, còn con thì dùng sự im lặng để chống lại nỗi lo lắng của tôi. Có lần cô chủ nhiệm gọi tôi đến, nói gần đây con hay mất tập trung trong lớp, còn vẽ hình sen đá, xương rồng lên sách giáo khoa. Về nhà, tôi càng tức giận, vứt hết mấy cây cảnh của con đi, bảo: “Để xem còn còn chơi thế nào nữa”. Tối hôm đó, con khóc rất lâu trong phòng, tôi đứng ngoài cửa nghe mà vẫn cố chấp nghĩ rằng “mẹ làm vậy là vì tốt cho con”.
Mãi đến vài ngày trước, khi xem Sex Education, thấy cảnh Maeve sụp đổ vì mẹ vứt bỏ cuốn sổ tay của mình, tôi mới nhận ra mình tàn nhẫn đến mức nào. Maeve viết trong sổ những ước mơ về tương lai, còn cây sen đá của con trai tôi, chẳng phải cũng là niềm an ủi duy nhất của nó giữa áp lực học hành sao?
































Speak Your Mind