Tôi luôn tự nhận mình là một ông bố “khô khan”. Với tôi, làm bố nghĩa là đi làm kiếm tiền, lo cho con ăn học, và thi thoảng quát tháo khi con không nghe lời. Chuyện tâm sự, sẻ chia hay thể hiện tình cảm với con cái, tôi nghĩ không phải thế mạnh của mình.
Tôi và Linh, con gái lớn của tôi, năm nay 16 tuổi, không phải lúc nào cũng thân thiết. Linh là một cô bé hoạt bát, thích chụp ảnh, nghe nhạc, và sống rất sôi động trên mạng xã hội. Còn tôi, một kỹ sư xây dựng ngoài 40, chỉ quen với công việc, bản vẽ và những con số.
Tôi luôn nghĩ rằng chỉ cần chu cấp đầy đủ cho con, từ tiền học thêm đến điện thoại mới, là tôi đã làm tròn vai trò của mình. Nhưng Linh lại hay phàn nàn: “Bố chẳng bao giờ hiểu con!”. Tôi thường gạt đi, nghĩ rằng con đang tuổi dậy thì, thích làm quá mọi chuyện.
Một lần, tôi thấy Linh ngồi thẫn thờ trong phòng, mắt đỏ hoe. Tôi hỏi: “Có chuyện gì thế con?”, nhưng con chỉ lắc đầu, nói: “Không có gì đâu, bố”. Tôi không đào sâu, nghĩ rằng chắc con giận bạn bè hay gì đó. Nhưng câu nói ấy cứ khiến tôi bứt rứt và rồi khi xem Sex Education, tôi nhận ra mình đã bỏ qua những tín hiệu quan trọng từ con.
Trong Sex Education, nhân vật Eric Effiong đã để lại ấn tượng mạnh mẽ với tôi. Eric là một chàng trai cởi mở, nhưng cậu phải đối mặt với áp lực từ gia đình, đặc biệt là người cha bảo thủ, khi công khai xu hướng tình dục của mình. Trong mùa 1, có một cảnh khiến tôi xúc động, đó là khi Eric, sau bao lần cố gắng làm hài lòng cha, cuối cùng được cha chấp nhận khi ông đến xem buổi biểu diễn của cậu ở trường. Cảnh ông bố lặng lẽ vỗ tay, ánh mắt đầy tự hào, đã khiến tôi nghẹn ngào. Eric không cần cha mình thay đổi hoàn toàn, chỉ cần ông chịu lắng nghe và ủng hộ.



































Speak Your Mind