Tôi và chồng đã kết hôn 20 năm. Nhìn từ ngoài, chúng tôi là một gia đình kiểu mẫu: công việc ổn định, nhà cửa khang trang, con cái ngoan ngoãn. Nhưng sự thật, ngôi nhà này đã chết lặng từ lâu.
Chúng tôi vẫn ngủ chung giường, vẫn cùng nhau ăn bữa tối, nhưng không còn chạm vào nhau. Không còn những cái ôm bất chợt, không còn lời hỏi thăm chân thành và càng không còn những nụ hôn. Chúng tôi sống cạnh nhau như hai người bạn cùng phòng, chỉ giao tiếp bằng những lời trao đổi về hóa đơn, lịch học của con và việc nhà. Chúng tôi đã dùng sự im lặng và bận rộn để che đậy sự thật: Chúng tôi không còn yêu nhau theo cách mình đã từng.
Chúng tôi nghĩ rằng, miễn là không cãi vã lớn, miễn là vẫn chu cấp đầy đủ, con cái sẽ không nhận ra. Chúng tôi đã nhầm.
Hôm đó, con gái út của tôi, Khánh (13 tuổi), đang xem Sex Education. Tôi đi ngang qua, bắt gặp cảnh Otis Milburn và Maeve Wiley có một khoảnh khắc rất ngọt ngào, một nụ hôn tràn đầy cảm xúc và sự trân trọng sau bao nhiêu trắc trở. Dù chỉ là một đoạn ngắn, nhưng sự kết nối và tình cảm họ dành cho nhau thật rõ ràng, mãnh liệt.
































Speak Your Mind