Theo nhà thơ Lê Minh Quốc, ngoài chuyên môn làm sách, Hoàng Phủ Ngọc Phan định vị một tác giả trào phúng hàng đầu Việt Nam với bút danh Hoàng Thiếu Phủ. Không giống các tác giả trào phùng cùng thời chủ yếu dựa vào ngôn ngữ hài hước để chinh phục công chúng, tác phẩm Hoàng Thiếu Phủ nghiêng hẳn về hướng châm biếm.
Nói về những kỷ niệm cá nhân với nhà văn Hoàng Phủ Ngọc Phan, tức cây bút trào phúng, châm biếm Hoàng Thiếu Phủ, nhà thơ Lê Minh Quốc thổ lộ: “Trong đời thường, giữa tôi với Hoàng Thiếu Phủ có nhiều kỷ niệm. Từ những năm 90 khi tôi viết tập sách biên khảo “Tiếng cười dân gian hiện đại Việt Nam” (NXB Trẻ, 1996) thì ông Hoàng Thiếu Phủ viết tựa cho tập sách này và khuyến khích tôi vào nghề. Hoàng Thiếu Phủ với tư cách là người đàn anh đi trước luôn chia sẻ và động viên các thế hệ đàn em cùng mình xông xáo vào lĩnh vực trào phúng”.
Nhà văn Hoàng Phủ Ngọc Phan tên thật Hoàng Ngọc Hợp – bút danh Hoàng Thiếu Phủ vừa từ giã cõi nhân gian tại TP.HCM, khép lại hành trình 86 năm sống trọn văn chương.
Hoàng Phủ Ngọc Phan sinh ra trong dòng họ trí thức gốc Bích Khê (Triệu Phong, Quảng Trị) nơi đã sinh ra nhiều bậc hiền tài cho đất nước. Con đường cầm bút của nhà văn Hoàng Phủ Ngọc Phan gần như một mặc định số phận. Ông là em ruột của nhà văn Hoàng Phủ Ngọc Tường.
Trước năm 1975, nhà văn Hoàng Phủ Ngọc Phan là sinh viên y khoa, tham gia phong trào đấu tranh sinh viên học sinh tại vùng đô thị bị tạm chiếm. Sau thời gian sôi nổi cùng phong trào đấu tranh học sinh ở Huế, nhà văn Hoàng Phủ Ngọc Phan thoát ly gia đình để tham gia cách mạng. Ông làm báo Cờ Giải Phóng ở chiến khu Trị Thiên rồi chuyển vào hoạt động với Thành đoàn Sài Gòn – Gia Định ở Căn cứ Trung ương cục miền Nam.

Hành trình thanh xuân dấn thân được chính nhà văn Hoàng Phủ Ngọc Phan viết lại trong cuốn sách “Dưới ánh hỏa châu” mà ông gọi là “hoài ký”. Đọc những dòng hồi ức về “Mệ Sen”, “Đường lên đỉnh núi” hoặc “Hai đóa hoa quỳnh” dễ dàng nhận ra chân dung một chàng trai Hoàng Phủ Ngọc Phan sâu sắc, gan dạ và ấm áp.
Sau năm 1975, ông làm việc tại Xí nghiệp phim Tổng hợp TP.HCM (Hãng phim Giải phóng).
Từ năm 1986, ông gắn bó với Nhà xuất bản Trẻ, nơi ông dành trọn niềm đam mê biên tập, sáng tác và dìu dắt nhiều cây bút trẻ trưởng thành.

Nhà thơ Lê Minh Quốc chia sẻ: Trong “Chuyện cười Hoàng Thiếu Phủ”, mỗi câu chuyện Hoàng Thiếu Phủ đưa ra không chỉ để cười. Ông không hài hước dựa trên diễn biến thời sự, mà gạn lọc nhân tình thế thái rút tỉa những nghịch lý đáng cười. Nét riêng biệt của Hoàng Thiếu Phủ là tiếng cười không dừng ở sự bông đùa, tiếng cười lắng xuống nỗi chua xót, tiếng cười đọng lại niềm day dứt. Trong dòng văn học trào phúng hiện đại, Hoàng Thiếu Phủ mang đến một kiểu cười ra nước mắt.
“Sau năm 1975, Hoàng Thiếu Phủ là cây bút trào phúng tạo được dấu ấn mạnh mẽ khó có ai bì kịp. Đọc tiếng cười của Hoàng Thiếu Phủ là tiếng cười của nhà nho. Muốn hiểu, muốn cười với tác phẩm của ông phải có nền văn hoá nhất định thì mới thẩm thấu sâu được ý mà ông muốn truyền tải, cài cắm trong câu chuyện”, nhà thơ Lê Minh Quốc lý giải.

Nhà văn Hoàng Phủ Ngọc Phan là hội viên Hội Nhà báo Việt Nam, Hội viên Hội Điện ảnh Việt Nam, Hội viên Hội Nhà văn TP.HCM. Ông được Nhà nước trao tặng Huân chương Quyết thắng hạng Nhất, Huân chương chống Mỹ cứu nước hạng Nhì, Huy chương Vì thế hệ trẻ, Huy chương Vì sự nghiệp Văn học – Nghệ thuật.
Bên cạnh văn xuôi, Hoàng Phủ Ngọc Phan còn là tác giả của nhiều tập thơ: “Huế – tên của nỗi nhớ”, “Một thoáng bồ công anh”, “Ngập ngừng”, “Những giọt nước mắt màu tím”, “Nỗi buồn của lá”, “Vườn Thúy”… Thơ ông là cõi riêng, nhẹ như khói và man mác như sương. Đó là tiếng lòng của người yêu quê hương, yêu người, yêu ký ức.
×


































Speak Your Mind